
Gửi bởi
apple246
Cuộc sống là gì nhỉ? Và ước mơ là gì? Có người nói con người không thể sống mà không có ước mơ.Mình thấy điều đó thật đúng.Ít nhất cũng trên phương diện, nếu không có một cái đích, một mục tiêu thì con người sẽ bị mất phương hướng, sẽ cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa. Đây chính là điều mà mình học được trong suốt 18 năm qua. Khi có một mục tiêu, dù lớn dù nhỏ, thì ít nhất mình cũng có động lực để mà vươn tới. Thật buồn tẻ khi cứ sống vô mục đích, khi cái ý nghĩ "làm gì cũng được" cứ ở mãi trong đầu.Thụ động trong suy nghĩ chính là thất bạ đầu tiên của con người.
Nghĩ lại, hình như cuộc sống của mình ít cái được gọi là mục đích quá.Có lẽ, mình được bảo bọc quá nhiều. Cũng có lẽ, do cái tính "ỳ" cố hữu. Thỉnh thoảng khi có cơ hội mới chịu cố gắng một chút, để rồi sau đó, dù thành công hay thất bại cũng đều dừng lại. Cũng có khi, có mục đích đấy nhưng lại chưa thực sự hết lòng vì nó, đôi lần tặc luỡi cho qua, đôi lần trì hoãn nó, để rồi đến lúc nhận ra, mình đã để tuột mất nó từ lúc nào. Rồi cũng có khi muốn refresh lạ bản thân mình, muốn " làm mới" cái con người mà chính bản thân mình cũng cảm thấy chán ghét.Nhưng rốt cuộc, kết quả là gì? Đọc lại nhật kí thấy không biết bao nhiêu lần như thế, bao nhiêu câu " mình phải..." , "mình sẽ..." nhưng lại chẳng có cái câu ''mình đang...".Thế là mình bắt đầu thấy sợ, cho hiện tại,cho cả tương lai.Trong cuộc sống này, trong cái thế giới rộng lớn này, rốt cuộc mình đang đứng ở đâu?Nhìn mọi người xung quanh cứ hối hả với bao nhiêu việc mà thấy xấu hổ quá...Cái mà mình không thể vượt qua, đối thủ lớn nhất của mình lại chính là bản thân mình. Và xét cho cùng, hình như mình chưa bao gìơ chiến thắng. Có thể, cũng có ai đó đang ngưỡng mộ, đang mong được ở vị trí của mình.Nhưng có thể tự hào được không khi bản thân mình biết rằng,lẽ ra mình đã có thể làm được nhiều hơn thế.Mình bỗng nhớ tới một câu nói của mẹ trong ngày đầu tới trường:" Nếu con có khả năng được 8 điểm thì con hãy cố gắng dành lấy điểm 8.Mẹ không cần con được 9,10 nhưng cũng đừng để mình bị điểm 7." Vậy mà tới bây giờ mình mới thực sự hiểu hết ý nghĩa của nó.Mẹ ơi, con xin lỗi, vì bây giờ, chắc con chỉ được điểm 5!!!
Suy nghĩ để thấy rằng mình thật kém cỏi. Suy nghĩ để nhận ra mình đã thất bại. Lại nhớ có lần đọc trên Hoa Học Trò bài của Đoàn Công Lê Huy về " Thành công và thất bại", thích đến nỗi đã lấy nó làm đề tài cho bài tiểu luận tiếng. Thật buồn cười khi chính mình lại không làm được như những gì mà mình viết.Nhưng suy nghĩ để hiểu rằng, không điều gì là quá muộn cả.Phải sống hết mình để nhận được điểm 8 mà mình xứng đáng được nhận. Sống hết mình để ít nhất mình có thể tự hào về bản thân mình. Và quan trọng nhất, không phải là "sẽ" mà mình "đang" và "đã" bắt đầu thực hiện mục tiêu ấy.
Đánh dấu