Chào các bạn,

ChuyenHVT.net thành lập 2005 - Nơi lưu trữ rất nhiều kỉ niệm của các thế hệ học sinh trong hơn 15 năm qua. Tuy chúng mình đã dừng hoạt động được nhiều năm rồi. Và hiện nay diễn đàn chỉ đăng nhập và post bài từ các tài khoản cũ (không cho phép các tài khoản mới đăng ký mới hoạc động). Nhưng chúng mình mong ChuyenHVT.net sẽ là nơi lưu giữ một phần kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của các bạn.


M.

Kết quả 1 đến 15 của 15

Chủ đề: Ai thích Adachi vào đây!!!!

Hybrid View

  1. #1
    Thành viên gắn bó Sapphire's Avatar
    Ngày tham gia
    02-11-2007
    Tuổi
    33
    Bài viết
    1,787
    Cảm ơn
    240
    Đã được cảm ơn 292 lần ở 162 bài viết

  2. #2
    Thành viên gắn bó Mr.Pit's Avatar
    Ngày tham gia
    11-04-2007
    Tuổi
    36
    Bài viết
    3,133
    Cảm ơn
    448
    Đã được cảm ơn 623 lần ở 356 bài viết

    Mặc định

    uh`m Adachi viết truyện hay thật.Nhất là rất kick thick tâm lý..........:brows:
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  3. #3
    Thành viên tích cực o0Hoang0o's Avatar
    Ngày tham gia
    28-09-2007
    Tuổi
    37
    Bài viết
    169
    Cảm ơn
    11
    Đã được cảm ơn 17 lần ở 10 bài viết

    Mặc định

    Truyện của Adachi Mitsuru viết toàn dành cho học sinh trung học cả...chuyện nào cũng nhẹ nhàng , đơn giản nhưng hấp dẫn bởi cả cách viết + hài hước....Bóng chày là môn thể thao được Adachi sensei ưu ái nhất.....bộ Touch là hay nhất
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi o0Hoang0o, ngày 02-12-2007 lúc 10:07 PM.

  4. #4
    Thành viên cống hiến Quynhchemistry's Avatar
    Ngày tham gia
    07-01-2006
    Tuổi
    37
    Bài viết
    2,187
    Cảm ơn
    1,177
    Đã được cảm ơn 581 lần ở 309 bài viết

    Mặc định

    Mình cũng thích phong cách viết truyện của Adachi Mitsuru, đơn giản, nhẹ nhàng, vui nhộn, vẽ nhiều những chi tiết rất đời thường nhỏ nhặt. Ông ấy rất thích vẽ một số con vật như: chim nhỏ, chó lông xù... viết về các môn thể thao như bóng chày, bơi, thể dục dụng cụ,... MÌnh cũng mới chỉ đọc Touch với Rough thui, nhưng rất hay. Công nhận với bạn j bên trên là Touch hay nhất. Chà, nhưng hình như mình vẫn chưa đc đọc tập cuối...
    À, còn nữa, ban đầu còn thấy 2 bạn đầu tiên nói chuyện với nhau thấy như cùng một hướng, sau thì có vẻ như KHanhkami đang "tán" ấy, hihi
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  5. #5
    Thành viên cống hiến im_h2c's Avatar
    Ngày tham gia
    08-09-2007
    Bài viết
    475
    Cảm ơn
    39
    Đã được cảm ơn 76 lần ở 37 bài viết

    Mặc định

    Nhắc nhở KhanhKami và Hải Quyên vì post quá nhiều bài rác ko hợp chủ đề. Mình đã xóa đi rùi
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  6. #6
    Thành viên gắn bó Sapphire's Avatar
    Ngày tham gia
    02-11-2007
    Tuổi
    33
    Bài viết
    1,787
    Cảm ơn
    240
    Đã được cảm ơn 292 lần ở 162 bài viết

    Mặc định

    Em thấy truyện của adachi chỉ có nhà xuất bản trẻ xuất bản mới hay tại người ta dịch rất đúng với phong cách ông ấy
    Chẳng bù cho truyện H2 đọc xong một tập chẳng mún đọc nữa
    truyện Nắng ban mai cũng suýt nữa thì lâm vào cảnh đấy may mà nxb trẻ đã kịp ra tay không thì phí mất 1 bộ truyện hay rồi ^^
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  7. #7
    Banned
    Ngày tham gia
    04-10-2007
    Bài viết
    163
    Cảm ơn
    3
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    uh nhở...công nhận truyện kjnh dị ông ý viết hay thật:orismi2::orismi2:
    hâm m0^. hâm mộ.....:clap::clap:
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  8. #8
    Thành viên cống hiến thienthanaoden's Avatar
    Ngày tham gia
    27-04-2009
    Tuổi
    37
    Bài viết
    1,567
    Cảm ơn
    1
    Đã được cảm ơn 19 lần ở 8 bài viết

    Mặc định

    Ế, anh aiimpa ui, cảm động, lâu lắm mới đọc bài viết của anh, bài nào cũng rất... cảm xúc, hix hix!
    Ủa, vậy ra không ai tính tới Ớt 7 màu ha, như vậy ông Adachi sẽ bùn lắm đó!
    Adachi viết toàn truyện hay, điều đó k phủ nhận được ^^ Mỗi truyện hầu như đều xoay quanh 1 môn thể thao nào đó (tuy k phải là tất cả) mà sau khi đọc xong mình có cảm giác rất mún chơi môn đó, hix hix! Khổ nhất là sau khi đọc Rough thì đành từ bỏ, vì mình k bít bơi. Đặc biệt là ông đánh đúng tâm lý học sinh + sinh viên về những vấn đề tình củm, tâm lý của nhân vật có vẻ rất giống với tâm lý k chỉ của riêng mình mà cả của rất nhiều người nữa. ^^ Nói chung thì nói về truyện của ông í thì rất lâu mới có thể đàm đạo hết được. Hẹn gặp lại dịp nào đó mình onl típ ^^
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  9. #9
    Thành viên gắn bó aiimpa's Avatar
    Ngày tham gia
    24-12-2005
    Tuổi
    39
    Bài viết
    531
    Cảm ơn
    7
    Đã được cảm ơn 20 lần ở 14 bài viết

    Mặc định

    ừ ha
    Thanks Thienthanaoden
    Quên mất ớt 7 màu
    thế này Adachi sensei giận cho mà xem hì
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  10. #10
    Thành viên gắn bó Sapphire's Avatar
    Ngày tham gia
    02-11-2007
    Tuổi
    33
    Bài viết
    1,787
    Cảm ơn
    240
    Đã được cảm ơn 292 lần ở 162 bài viết

    Mặc định

    em thích nhất ớt mặc dù hình như là touch mới là truyện thành công nhất
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  11. #11
    Banned
    Ngày tham gia
    21-08-2007
    Tuổi
    36
    Bài viết
    1,356
    Cảm ơn
    69
    Đã được cảm ơn 63 lần ở 60 bài viết

    Mặc định

    uhm`...touch đọc cũng hay mặc dù hồi trước mới đọc được hơn 1 nửa bộ:orismi1:
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  12. #12
    Chưa kích hoạt
    Ngày tham gia
    01-02-2008
    Bài viết
    1
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 0 lần ở 0 bài viết

    Mặc định

    hiện đang có vol 10 của cross game,ngoài ra còn itsumi misora =.="
    hình như trong này toàn những truyện đã XB tại vn =.="
    em thấy truyện của adachi chỉ có nhà xuất bản trẻ xuất bản mới hay tại người ta dịch rất đúng với phong cách ông ấy
    Chẳng bù cho truyện H2 đọc xong một tập chẳng mún đọc nữa
    thế nào là đúng với fong cách của adachi?thông thưởng các nhóm project làm vẫn hay hơn ngoài nhà XB
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  13. #13
    Thành viên gắn bó Sukkie's Avatar
    Ngày tham gia
    07-09-2007
    Tuổi
    34
    Bài viết
    539
    Cảm ơn
    116
    Đã được cảm ơn 67 lần ở 47 bài viết

    Mặc định

    Ai thix đọc Miki của Adachi Mitsuru thì xem chữ kí của em nhé
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  14. #14
    Thành viên gắn bó aiimpa's Avatar
    Ngày tham gia
    24-12-2005
    Tuổi
    39
    Bài viết
    531
    Cảm ơn
    7
    Đã được cảm ơn 20 lần ở 14 bài viết

    Mặc định

    Đọc các truyện của Clamp hay Ai Yazawa ... ta thấy cuộc sống thật phức tạp và vô vàn điều bí ẩn . Điều đó làm ta muốn khám phá, làm ta phải suy nghĩ . Nhưng đến với truyện của Adachi mitsuru ta lại thấy cuộc sống thật đơn giản và bình yên ^^
    Thật đâý! Các bạn đã từng đọc rough chưa ? Chuyện tình cảm tay ba giữa Keisuke,Ami Ninomiya và Hiroki Nakanishi tưởng chừng như rất khó giải quyết . Và nếu như đây là một tình huống trong các sojo thông thường khác có lẽ nhân vật nữ sẽ khóc lóc, buồn bã rồi chẳng đi đến đâu. Nhưng cô gái của adachi thì khác hoàn toàn : “ người ấy sẽ là người chiến thắng” chỉ với một câu nói ấy cô đã làm cho người đọc mỉm cười mãn nguyện rồi. Cuộc sống đơn giản là sống chân thành với tình cảm của chính mình
    Các bạn còn nhớ khi Keisuke tỏ tình Ami với ko ? Cô đã trả lời rằng : tôi cũng vậy nhưng tôi cũng mến anh hai đừng bắt tôi lựa chọn” Và Keisukeđã tôn trọng quyết định của cô . Và khi cô đưa ra chọn lựa thì Hiroki cũng tôn trọng quyết định của cô . Có lẽ ba người họ đã hiểu nhau, thông cảm cho nhau và yêu thương bằng cả tám lòng cho nhau. Cuộc sống thật đơn giản khi chúng ta hiểu và tôn trọng lẫn nhau
    Các bạn cũng chẳng thể quên được tình bạn giữa năm chàng trai . Mỗi người một tính cách, một hình dáng họ chỉ có một điẻm chung duy nhất đó là : Họ là bạn của nhau. Chỉ một điều đơn giản vậy thui. .... đã ra đi nhưng anh ko hề cô đơn , hay .... đã cố tình bị đánh để cho bạn mình là .... chiếm được cảm tình của một người con gái , còn ... đã ko phải vất vả chạy bộ vì đã có ... bên cạnh . Còn nhớ ngày hẹn hò của kí túc xá chứ? Keisuke đã cố tình nhường cho Ami một hành động thật dễ thương đến nỗi thoạt nhìn chúng ta sẽ ko thể nào biết được .Và một câu nói , chỉ với một câu nói thôi cũng đủ để thấy keisuke quan tâm đến Ami như thế nào “quá sức rồi đó !”Cuộc sống thật đơn giản khi chúng ta quan tâm và chia sẽ với nhau thật nhiều .
    Thế đấy ! Rough cho ta thấy cuộc sống thật đơn giản và bình yên đến thế nào . Và thật tuyệt vời khi sống mà ko lo đến ngày mai vì một điều đơn giản. Ngày mai có như thế nào thì cuộc sống vãn tươi đẹp biết bao.
    Theo dõi một chặng đường dài của Adachi Misuru với những Katsu, H2 (Joint Issue), Touch, Nine, Short Program, Slow step, Idol A hay Miyuki... nhưng chỉ khi đến với Rough tôi mới thật sự thấm thía sự kì diệu trong cái nhìn về cuộc sống, về những mối quan hệ mà Adachi sama đã đem lại.

    Về một khía cạnh nào đó cũng có thể nói Rough (Ngọc thô) là một Shoujo lãng mạn ko kém Hana yoridango hay Sakura (CCS), những đại diện tiêu biểu cho công nghệ Shoujo, chỉ có điều, với Rough, Adachi sama đưa tới các Otaku một cách thể hiện hoàn toàn khác. Phải nói trước một điều rằng đây chỉ là những cảm nhận của riêng cá nhân tôi nên có thể sẽ ko khách quan. (Pheww...)

    Không cháy bỏng, cuồng nhiệt như Hana, cũng chẳng say đắm nồng nàn như "Dòng sông huyền bí" hay dịu dàng, lãng mạn như CCS, tất cả những gì tôi cảm nhận về Rough chỉ là màu trắng, một gam màu trung lập và hài hòa... Màu trắng đem đến một cảm giác bình yên thanh thản hoặc đôi khi cũng có thể là một nỗi buồn man mác, một sự mập mờ khó hiểu...

    Mỗi hơi thở của Rough diễn ra trong lặng lẽ, êm ả đến khó tả thậm chí là cả hơi tưng tửng nữa. Những sự kiện, những tình tiết tiếp diễn nhau đều đều như một dòng sông phẳng lặng thi thoảng gợn chút sóng nhấp nhô. Những lời nói của nhân vật chẳng bao giờ là mang một ý nghĩa rõ ràng, luôn lấp lửng chứa đầy ẩn ý,... hướng người đọc tới nhiều chachs hiểu khác nhau và chúng đều hợp lí trong logic hiểu của họ. Cứ như vậy, mỗi đoạn "phân nhánh" của Rough lại rẽ ra làm trăm ngả, như một dòng chảy khổng lồ đang mở rộng lãnh thổ của nó trên mỗi nhánh sông.

    Mỗi khi nhớ lại, tôi không khỏi bật cười khi sau lần đầu gặp kẻ thù ko đội trời chung, kẻ đáng ghét mà năm nào cũng nhè Tết mà gửi đến nhà người ta tấm thiệp khó hiểu :"Giết người", trong phòng thay đồ, Kume hướng thẳng "tâm vũ trũ" trong tình trạng "vườn không nhà trống" của mình về phía Keisuke hỏi hồn nhiên... như cô tiên :" Dễ thương hông?"

    Đáp" Dễ thương khỉ gì, ghê thấy mồ" ????!

    Phư... có chúa mới biết lúc ấy hắn đang nói về cô nàng "VIP" Ninomiya Ami hay cái... "của nợ" ấy của hắn!

    Rồi cả khí thuật lại vụ trọng án "Phòng thay đồ" của Kaori-kẻ mà theo như lời cô ta nói đã bị nam nhân vật chính của chúng ta sỉ nhục (vì tội gì... hức... đọc sẽ rõ), cảnh "nhìn thấy và bị nhìn thấy" dưới nét vẽ của Sama trở nên vô tư, không một chút vẩn đục và dễ chấp nhận ngay cả với những Otaku chỉ thích tuýp truyện nhẹ nhàng, trong sáng.

    Thú vị nhất là cách Sama đưa cả mình vào trong truyện, sống cùng với các nhân vật trong truyện với tư cách không-phải-là-tác-giả, kể cả khi với lí do hơi bị lạm dụng một chút quảng cáo (tức cười chết đc) cho một serie truyện khác của ông đang được phát hành. Một cách marketing khá ấn tượng, nueh?!

    Êm đềm lặng lẽ nhưng không có nghĩa là mờ nhạt, vô vị. Mỗi mẩu chuyện đều đem lại những suy tư và cảm xúc riêng…

    Ami & Keisuke, nạn nhân vô tình bị cuốn vào cuộc chiến gia tộc, ngoài miệng vẫn luôn "đừng có kiếm cớ mà nói chuyện với tui", “đừng có đứng gần tui”… nhưng chẳng biết vô tình hay cố ý, “oan gia” hay “hữu duyên thiên lí năng tương ngộ” mà cặp đôi trờI đánh ko chết này lúc nào cũng cặp kè vớI nhau mọI lúc mọI nơi. Từ trực nhật, nghi lễ truyền thống của kí túc xá, đi thăm thầy ốm,… Vượt qua rào cản hà khắc của gia đình, sắp xếp nghiệ ngã của số phận và cả lờI nguyền sẽ ko có cặp nào của vụ “hẹn hò một ngày” có kết cục hạnh phúc, Ami cuốI cùng cũng có đủ can đảm lựa và bày tỏ “Keisuke, em mến anh” Dù rằng trước khi bước vào cuộc đua Yamato vẫn chưa nghe đc lờI nói quan trọng nhất trong cuốn băng ghi âm đó (nhưng biết đâu thế lạI tốt) Một kết thúc bỏ lửng, tác giả ko thông báo kết quả trận đấu định mệnh đó và cũng ko hề nói gì về cuộc sống sau này của họ sẽ tiếp tục đi đến đâu. Nhưng chắc hẳn người đọc đều có thể tự tưởng tượng và chắc chắn rằng dù thắng hay thua thì mọi chuyện rồi sẽ đều tốt đẹp như những gì nó vốn phải có.

    Nếu nói đến khoảng tốI u ám nhất thì có lẽ chỉ có đoạn “anh hai” Ami bị tai nạn khi quay về lấy đồ cho cô ấy. Chấn thương dây chằng và tưởng chừng như sự nghiệp bơi lội chấm dứt từ đây, vinh quang tài năng cũng theo đó mà chôn vùi. Tất cả chuyện tình cảm cứ đảo lộn rối tung lên khi Ami luôn dằn vặt, mặc cảm tộI lỗI về chuyện đó. Dẫu sao cuối cùng mọi thứ lại đâu vào đấy, nhỉ?

    Và một lí do tôi yêu Rough nữa, đó là sự thể hiện tinh tế các mối quan hệ tình cảm trong xã hội cuộc sống ở đủ mọi thể loại lứa tuổi. MọI thứ đều ẩn dưới nét vẽ hài hước hóm hỉnh đôi khi rất tưng tửng của sensei. Tôi vẫn ko quên khi Ogata trở về Osaka, tôi đã buồn như thế nào, mặc dù theo lí thì chẳng việc gì phảI thế cả. Còn rất nhiều những điều khác nữa mà bây giờ tôi ko thể nhớ hết đc. Nhưng tôi đã, đang và sẽ vô cùng kì vọng một kì tích nữa bùng nổ vớI Katsu đang phát hành tạI Việt Nam.
    -KazeKoori_Yukishirou- manga-vn.com
    :10[2]::10[2]::10[2]::10[2]::10[2]::10[2]::10[2]::10[2]::10[2]:
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  15. Những người đã cảm ơn :


  16. #15
    Thành viên gắn bó aiimpa's Avatar
    Ngày tham gia
    24-12-2005
    Tuổi
    39
    Bài viết
    531
    Cảm ơn
    7
    Đã được cảm ơn 20 lần ở 14 bài viết

    Mặc định

    Touch_ Tầm với, 1 bộ truyện hay của Adachi-sensei.
    Nét vẽ của Adachi-sensei ko buồn thảm thê lương, vẫn cái con mắt mở to đấy, vẫn những lần kéo cửa bông đùa ấy, nhưng hình như trong đó luôn có thứ gì khang khác. Nỗi buồn ko hiện rõ rệt lên khuôn mặt, nhưng chính điều đó lại làm cho con người ta phải đau lòng gấp bội.
    Lật giở từng trang truyện Touch của mangaka Adachi Mitsuru, cùng trải nghiệm những cung bậc tình cảm của các nhân vật Tatsuya, Kazuya và Minami tôi thấy lòng mình như dấy lên một cảm xúc khó tả. Chút vui vẻ trước những phút giây hài hước, vui vẻ khi Tatchan, Katchan và Minami bên nhau; chút buồn man mác trước sự ra đi đột ngột và thương đau của Kazuya, trước tình cảm của Tatsuya khi quyết tâm tiếp nối ước mơ của em trai mình... Touch là một tấm gương phản chiếu những hình ảnh chân thực nhất về cuộc sống, cũng thể hiện rất rõ tính chất của nó: Cuộc sống là vừa là một vở hài kịch, cũng vừa là một vở bi kịch tùy vào cách nhìn nhận của mỗi người...

    Ước mơ và động lực...

    Katchan ( cho phép mình gọi là Katchan và Tatchan nhé ) là một cậu hs trong mắt mọi người là hoàn hảo: cậu đẹp trai, thông minh và là tay bóng xuất sắc trong đội bóng chày. Tất cả mọi nỗ lực, mọi cố gắng của Katchan đều vì Minami- cô bạn hàng xóm thân thiết cũng là người mà cậu yêu thương. Đó là động lực để cậu trở nên toàn diện. Nhưng ngay khi mọi thứ tưởng chừng như nằm trong tầm với, một tai nạn khủng khiếp xảy ra đã cướp đi mọi thứ của cậu, kể cả sinh mạng cậu và cả ước mơ cậu đã cố gắng bấy lâu nay để đạt được...

    Trước sự ra đi đột ngột và đau thương của người em trai song sinh, Tatchan từ một cậu trai bình thường ko có gì nổi bật thậm chí còn hơi có vẻ khù khờ, một người anh chỉ lặng lẽ quan sát em trai và người mình yêu trong bóng tối, cậu đã dần trở thành niềm tự hào của gia đình, của cả trường, của Minami- người mà cậu yêu thương và quan trọng hơn hết, cậu đã hoàn thành được ước mơ của Katchan lúc còn sống: đưa Minami đến Koushien... Đó là động lực của Tatchan, giúp cậu trở thành một người đáp ứng được kỳ vọng của những người khác, nhưng cũng vì lẽ đó cậu đã phải chịu những lời bàn tán, cũng vì lẽ đó cậu dường như đánh mất chút gì đó thưộc về riêng mình....

    Thoạt nhìn qua, mọi người sẽ nghĩ rằng Katchan thật đáng thương, rằng Tatchan dường như cướp mất tất cả mọi thứ cậu, rằng tác giả và cuộc đời xây dựng trong truyện đã quá bạc bẽo và độc ác với cậu... Vì sao cậu lại ra đi? Vì sao cậu ko thể được chứng kiến thành quả của những gì cậu đã cố gắng làm? Vì sao?
    Ko hề! Cho dù cuộc đời cậu ngắn ngủi nhưng tầm quan trọng và ảnh hưởng của cậu với Tatchan, Minami, gia đình hay bạn bè cậu là rất lớn. Ngay cả với những độc giả trung thành của bộ truyện, sự tồn tại của cậu là bất tử và vĩnh hằng, bởi cậu đã sống một cuộc đời đáng phục và đầy nghị lực. Thế là đã đủ!

    Còn những gì mà Tatchan đã làm? Theo tôi đó là sự nỗ lực tuyệt vời bởi cậu đã biến một điều dường như ko thể thành có thể: biến cái gọi là 1% thiên bẩm thành thiên tài thực thụ. Tôi thực sự khâm phục ý chí kiên cường và những gì cậu đã làm vì Minami và người em trai song sinh quá cố của mình. Mọi người nghĩ chỉ có Katchan là đáng tội nghiệp? Nhưng tôi ko cho là như vậy. Theo tôi, sau cái chết của Katchan, chính Tatchan là người đau khổ nhất...
    - Bởi đôi vai cậu trĩu nặng ước vọng của Katchan là đưa Minami đến Koushien...
    - Bởi sự đấu tranh nội tâm của cậu, bởi cậu ko chắc những gì mình làm có thực sự là vì Katchan hay ko...
    - Bởi cậu có cảm giác mình đã lấy mất mọi thứ của Katchan...
    Cũng phải thôi vì đã có người nói với cậu rằng: " Có lẽ sau khi Kazuya chết đi, bạn là người hạnh phúc nhất đấy!". Một câu nói ko hề có ác ý như vậy nhưng đã lỡ làm tổn thương cậu. " Hạnh phúc" ư? Điều đó gọi là " hạnh phúc" ư? Nếu thế cậu thà đánh đổi những tháng ngày " hạnh phúc" này để lấy lại khoảng thời gian bình lặng trước đây- ngày mà cả ba đứa ở bên nhau như thể là lẽ dĩ nhiên, như thể là mãi mãi vậy...
    Nhưng là một " mãi mãi" có kết thúc...

    ...

    Một Kazuya mạnh mẽ đầy quyết tâm muốn chạm tay vào mục tiêu đã đề ra bằng tài năng và nỗ lực của chính bản thân mình...
    Một Tatsuya trầm lặng lúc bình thường nhưng khi cần thiết lại có nghị lực phi thường, một Tatsuya hết lòng vì người khác, săn sàng hy sinh hạnh phúc của mình vì người khác....
    Hai con người, hai tính cách khác nhau nhưng lại có chung một ước mơ, một mục đích: đưa cô bạn thân thiết Minami một lần tham dự giải thể thao Koushien toàn quốc... Những câu chuyện nhỏ giữa Minami- Kazuya- Tatsuya có lúc khiến cho chúng ta chợt cười nắc nẻ, nhưng cũng có lúc khién cho ta ko kìm nổi nước mắt...

    Lặng lẽ gấp lại quyển truyện trên tay, tôi ko thể ngừng suy nghĩ về những nhân vật tuyệt vời trong Touch. Touch mãi là bộ manga bất diệt và sâu sắc, là tác phẩm quý giá trong kho tàng manga Nhật Bản. Hãy đọc và một lần thử tìm hiểu điểu gì đã biến Touch trở nên khác biệt với các manga cùng thể loại và tại sao manga này lại lấy đi biết bao nước mắt cũng như những trang cười của các độc giả trên toàn thế giới...
    Azulahaha.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi aiimpa, ngày 06-12-2007 lúc 11:25 PM.

  17. Những người đã cảm ơn :


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. Miyuki - Mitsuru Adachi
    Bởi Sukkie trong diễn đàn Truyện tranh
    Trả lời: 13
    Bài viết cuối: 10-09-2008, 02:45 PM
  2. Miyuki vol 1 - chapter 3 - Mitsuru Adachi
    Bởi Sukkie trong diễn đàn Truyện tranh
    Trả lời: 3
    Bài viết cuối: 01-06-2008, 04:39 PM
  3. Miyuki vol 1 - chapter 2 - Mitsuru Adachi
    Bởi Sukkie trong diễn đàn Truyện tranh
    Trả lời: 5
    Bài viết cuối: 01-06-2008, 10:30 AM
  4. Miyuki vol 1 - chapter 1 - Mitsuru Adachi
    Bởi Sukkie trong diễn đàn Truyện tranh
    Trả lời: 10
    Bài viết cuối: 01-06-2008, 10:28 AM
  5. Miyuki vol 1 - Mitsuru Adachi
    Bởi Sukkie trong diễn đàn Truyện tranh
    Trả lời: 13
    Bài viết cuối: 26-03-2008, 05:55 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •