Chào các bạn,

ChuyenHVT.net thành lập 2005 - Nơi lưu trữ rất nhiều kỉ niệm của các thế hệ học sinh trong hơn 15 năm qua. Tuy chúng mình đã dừng hoạt động được nhiều năm rồi. Và hiện nay diễn đàn chỉ đăng nhập và post bài từ các tài khoản cũ (không cho phép các tài khoản mới đăng ký mới hoạc động). Nhưng chúng mình mong ChuyenHVT.net sẽ là nơi lưu giữ một phần kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của các bạn.


M.

Trang 6 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 234567 CuốiCuối
Kết quả 76 đến 90 của 91

Chủ đề: Sau tất cả.

  1. #76
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=klp-RReW0jY]

    Mọi người thường bảo, mùa thu là mùa lãng mạn, m chỉ thấy là mùa tối ngày buồn ngủ

    Hey, xin chào.

    Sau cái post lần trước, m dành thời gian để nghỉ ngơi 1 tuần, đúng trong trạng thái không làm gì cả, chỉ ăn ngủ và xem Agents of SHIELD. Sau đó thì lại quay lại cuộc chiến dạy dỗ ôn thi các cháu 2k3. Lại một vòng lặp khác.

    Cuộc sống trước đây là sau khi ôn thi xong sẽ đi du lịch ở một nơi xa chưa từng đặt chân đến, đành phải chờ một partner đồng hành khác vậy mới thực hiện được. Kế hoạch đi picnic với học sinh - đổ bể ở phút cuối. Kế hoạch đi BK (m để chữ tắt để k công khai địa điểm) - đổ bể cũng trong phút cuối, thôi thì đành để Tết đi vậy. Hi vọng sẽ săn được cảnh đào nở.

    Mọi thứ xung quanh cũng thay đổi dần dần, còn m cảm thấy m vẫn như một hằng số vậy. Con đường đi vẫn như vậy, không hề có ý định thay đổi. M biết m cảm thấy muốn gì.

    Cứ mỗi năm vào khoảng thời gian này, khi mà trời bắt đầu nắng nhạt dần, không khí bắt đầu se khô, m lại nhớ đến 4 câu thơ thế này (dù m không hề thích thơ)
    Tại mùa thu, tại em hay tại anh
    Tại sang đông không còn hoa sữa
    Tại siêu hình tại gì không biết nữa
    Tại con bướm vàng có cánh nó bay

    Cây kì tích mà m đã nhắc đến lần đầu vào năm ngoái đó, giờ đã lại nở hoa. M lại vác máy đi chụp, hãy tưởng tượng một gò đất nhô ra cánh đồng lúa bốn bề, tự nhiên có một cái cây trơ trọi, một cái cây bằng lăng rừng, nở hoa tím ngắt bên trên trông ra ba bề bát ngát, hương lúa đang lên đòng thơm nhẹ, gió mát, phía sau là mặt trời đang lặn, phía xa là đồi núi nhấp nhô trong ánh nắng mờ nhạt. M ngồi ở đó và nghĩ rằng, cảnh đẹp này, cảm giác thư thái, hài lòng quên đi mọi thứ thế này diễn ra được bao lâu. M muốn có một bạn đồng hành cùng chung suy nghĩ, để ngồi ăn một gói snack, nói những câu chuyện phiếm mà chỉ bọn m muốn nói.

    Trong nhiếp ảnh có một khái niệm là golden time, là thời gian vàng để có được một bức ảnh đẹp mà k cần căn sáng gì, chỉ cần chọn một bố cục ưa thích còn lại hãy để mặt trời làm việc. Đó là khoảng thời gian trước lúc mặt trời lặn một chút, đôi khi nó diễn ra trong vài phút, đôi khi nó chỉ vài chục giây, ánh nắng cuối không gay gắt, nhẹ nhàng và chan hòa, mọi thứ đều hư ảo, như một lớp sương mờ trước cảnh. Khi đó cảnh vật "thậm chí đến cái cột điện cũng dễ thương" như lời bạn m nói về bức ảnh m chụp, người khác thì nói trông thật bình yên.

    Hồi học cao học, lúc thi tiếng Anh vấn đáp, m bốc được câu hỏi: Bạn có hạnh phúc không, bạn có hài lòng với cuộc sống hiện tại không. Từ lúc được cho các chủ đề về chuẩn bị, m đã rất ấn tượng với câu hỏi này, và m đi search định nghĩa về Hạnh phúc

    Là có việc để làm.
    Là có người để yêu thương.
    Là có thứ để chờ đợi, trông mong.

    Câu trả lời lúc đó thế nào giờ m cũng k còn nhớ nữa. Lúc đó cứ nghĩ quãng thời gian đi học này vất vả quá, tương lai không biết làm sao để nuôi sống bản thân, để tích lũy và không bị phụ thuộc vào bất kì ai. Mà không ngờ rằng những ngày khó khăn hơn vẫn còn đang ở phía trước. Giờ định nghĩa Hạnh phúc với m là, chính khoảnh khắc m cảm thấy hạnh phúc, m không muốn khoảnh khắc này qua đi, m im lặng tận hưởng nó và nuối tiếc rằng mọi việc chắc chắn sẽ thay đổi, chỉ hi vọng m có thể nhớ được những lúc như thế.

    Có những người vào một khoảng thời gian nào đó dài trong quá khứ đã ăn uống cùng m, hàng ngày đều gặp nhau, đều chia sẻ mọi câu chuyện. Giờ cũng có thể trở thành gần như xa lạ. Điều m cố gắng nhớ đó là những gì họ đã giúp đỡ m lúc khó khăn.

    Học sinh lại bảo, cô làm gì cho đỡ chán đi, cô cứ đi dạy mãi như vậy. M lại nhớ đến bộ phim Cô nàng ngổ ngáo, mà lũ bạn bảo m giống hệt nữ chính, bảo mày còn hơn cả cá tính. Giờ bảo sống ngông cuồng, bất cần thế quá khó. Giờ bảo nhiều người nghèo lấy nhau vẫn sống được, m thực sự cảm thấy quá buồn cười.

    M thực sự ngưỡng mộ những mối quan hệ lâu dài, những hình ảnh đầm ấm, chia sẻ mọi thứ. Vì tất cả những mối liên kết dần dần bị đứt gãy thực sự quá khó để bắt đầu lại.

    Trong tất cả những ngày tháng xám xịt, đó là lí do để một vài thứ trở nên rực rỡ, trở nên dễ dàng ghi nhớ hơn.
    Vì đó là ánh sáng bình minh.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 03-09-2020 lúc 04:31 PM.

  2. #77
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/gBkWR-WfEeU]

    Hey, xin chào.

    Cái post lần trước m viết vào đầu mùa thu. Năm nay đông đến sớm, giờ m đang chui trong chăn và đệm để viết post này.

    Hai năm trước, ngày cuối tháng 10, một m thuê xe đi nhập viện, lớ ngớ cũng tự làm xong mớ thủ tục lằng ngoằng, từ viện tỉnh đến viện TW.

    Hôm nay, cũng tự thuê xe đi khám một m, làm cái xét nghiệm 600k để biết m tạm ổn và dừng thuốc. Những món nợ của 2018 cũng trả gần đủ. Đã tăng lương trước thời hạn, truy lĩnh lương mua tặng mẹ con điện thoại thứ hai, người cần trả giá đã phải trả giá, 30 tháng và không bao giờ gặp lại với cùng tư cách. Tâm trạng đi xuống năm đó cuối cùng cũng được thay bằng câu m đã nói, mọi việc đều có nhân quả, chỉ có điều nhân quả thường đến muộn.

    Hai năm vật lộn với thuốc men, với tiền bạc đổ vào, thời gian được trả bằng thời gian. Nhưng không sao, nếu mọi việc vẫn còn có thể giải quyết được.

    Hai năm để m hiểu rõ là, tâm bất biến, ứng sẽ vạn biến được. Không dễ gì để m có thể Trông Vẫn Bình Tĩnh như vậy. Hai năm với công việc đưa được học sinh vào các trường top 1. Hai năm với tài khoản có tăng lên dù không thể so sánh được với người khác. Dù đó là cố gắng cật lực của m.

    Giờ, m đang nghe repeat Feel Good và m chỉ muốn nói rằng m thực sự vẫn ổn.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  3. #78
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=vz91QpgUjFc]

    Xin chào,

    Hóa ra cũng có người thích đứng trong khung cảnh yên tĩnh của rừng, quay một cảnh không có một chủ thể nổi bật gì cả, chỉ là một con đường nhỏ uốn lượn, cây cối lặng im chìm trong tuyết trắng, nghe rõ từng bông tuyết rơi rì rào.

    Đối với m, cảnh vật phản ánh rõ nét tâm trạng của người nhìn nó, vì họ nhìn thứ họ muốn nhìn. So với hình ảnh trắng xóa của tuyết, nhiều người thấy lạnh lẽo, thì m thấy có những thứ còn lạnh lẽo hơn nhiều. Màu trắng nó gợi đến những điều kì diệu sẽ xuất hiện, nó làm m có cảm giác mọi thứ sẽ có thể được bắt đầu lại.

    Tĩnh lặng như rừng. Không hiểu sao m lại thấy thích cái cảm giác đó của binh pháp Tôn Tử. Khi tĩnh lặng m cảm thấy được xoa dịu, được lắng nghe mọi thứ, được sống chậm cảm nhận chính khoảnh khắc đó.

    Những ngày tháng lạnh lẽo phải sống khi rời xa nhà, thậm chí không thể ngủ được, nhưng nó không gây cho m cảm giác lạnh lẽo thấu tâm can đến vậy như trong bầu không khí đó, nó không làm m cảm thấy bất cần, cảm thấy chết tiệt, cảm thấy mọi thứ vô nghĩa. Như m đã nói đấy, người ta còn có lí do để sống thì còn có thể chịu đựng được mọi thứ.

    Suy nghĩ nhiều là một điều rất không tốt, trong tai nghe m bây giờ, tiếng tuyết rơi, riếng gió gào rú văng vẳng lại xoa dịu tâm trạng một cách đáng kể. Mặc dù theo tử vi việc m cần bắt đầu lại đó là tìm lại nguồn năng lượng tích cực.

    M tình cờ mượn được cuốn "Muôn kiếp nhân sinh" để đọc. Sau cuốn Sức mạnh của tĩnh tâm, và m chưa đọc lại, m đang cảm thấy hơi khó giữ cho tinh thần tĩnh lặng. M bị cuốn theo công việc, theo những lo lắng của deadlines, của những thay đổi tiêu cực và m cần tìm thấy con đường trong sự hỗn loạn đó.

    M đã từng được nhận xét rằng: Không ngờ có thể lạnh lùng đến như vậy. Cho đến khi m có thể nói ra, m vẫn chi có thể lạnh lùng, cô độc.

    Đến một lúc nào đó, m không thể đáp ứng những đòi hỏi và không thể cố gắng hơn. M hi vọng có thể một lần được ngắm tuyết.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 28-11-2020 lúc 11:55 PM.

  4. #79
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=HdzI-191xhU]

    Thỉnh thoảng, m lại cảm nhận được tất cả mọi thứ từ bầu trời, mặt đất, vạn vật đều bừng sáng. Đó như ánh lửa trong đêm đông, là ngọn đèn trong gió bão. Được thắp bởi thứ chân thành nhất, tinh khiết nhất, không một chút tính toán, so sánh.

    Đó có thể là một đặc ân, cũng có thể là sự trừng phạt.

    Nó luôn không đúng thời điểm.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 12-12-2020 lúc 09:06 PM.

  5. #80
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/7i0gz1sVs4w]
    Xin chào,

    Lan man, tản mạn, nhạc m add sau.

    Chủ nhật, 20/12. Facebook báo lại kỉ niệm 8 năm trước, khi m mới tiêm xong mũi thứ hai. Chóng mặt vì "sốc" thuốc, m còn bị mất ngủ và những cơn ám ảnh hàng đêm. M thực sự đã bán cả phổi, sức khỏe, thời gian ra để đi dạy. Và m luôn hiểu rằng m phải đánh đổi.

    Sáng nay trời đỡ lạnh hơn vì đỡ gió. Nhưng những chiếc loa mua chó con, chó thịt vẫn đều đặn đi lại bao nhiêu lượt mỗi ngày. Quán thịt chó vẫn mọc lên. Và m thì vẫn nói, ai cứu cứ cứu, ai ăn cứ ăn, vì m không thể thay đổi thế giới được. Cần biết bao nhiêu cánh bướm mới tạo nên cơn bão?

    M nhận được tin con Bông 3 đã bị xe cán vào lúc đêm, sáng ra chỉ còn một vũng máu ở cổng trường tiểu học. Xác chắc đã bị tên nào đó xách về để thoả mãn nhu cầu ăn uống. Thế là 3 đứa giờ chỉ còn 1. Nhưng m bất lực, vì m chỉ có thể lo cho 4 đứa hiện tại. 3 đứa đấy m phải gửi đi, dù k hề yên tâm thì cũng k còn cách nào khác.


    Kể cả như lần m nghĩ là m cứu 1 con chó khác, m gửi ở nhà bạn được ít lâu (là do bạn đề nghị m mang sang). Cuối cùng thì nó cũng bị bán vào tay mấy người mua chó. Nó cũng kết thúc số mạng ở mồm một số người.

    Nói chung, m chẳng đánh giá ai cả, chỉ là m thích làm và muốn làm thì làm thôi. Cũng giống như ra đường, có thể giúp ai đó, mà cũng có thể k giúp ai cả. Nó là tùy duyên.

    Thôi thì m đành coi nó là kết thúc của một kiếp để chuyển sang một kiếp tiếp theo. Cõi luân hồi đau khổ.

    Sau khi đi đám hiếu anh của một bạn cùng lớp cấp 2, m và 3 đứa bạn đi ăn ốc. Câu chuyện chủ đề bây giờ là bệnh tật và đi chữa ở đâu, câu còn lại nghe nhiều nhất là già rồi. Vào khoảng thời gian này, m cảm nhận rõ sự xa cách dần của các mối quan hệ. Không phải vì có vấn đề gì mà là mọi người đều cuốn vào việc kiếm tiền. Có những mối quan hệ trước đây (nói là trước đây nhưng cũng hơn chục năm không gặp) cùng ăn chung nhau bát mì trắng nấu chung với mì tôm và cà chua đỏ, thì giờ câu chuyện cũng thành nhạt thếch và chỉ liên quan đến tiền.

    Sau này, nếu có gặp lại. Lại bảo ôn lại kỉ niệm xưa thì thật là buồn cười. Thà cứ dễ quên đi như m lại tốt.

    Ngay trước khi đợt rét đậm đầu tiên này, m có về trường Hoàng. Trời bắt đầu nổi gió, hoàng hôn tắt nhanh giữa nhà đa và nhà C. Cuối chiều, m và gần 1600 con người đứng chào cờ trong cái không khí heo may, gió thổi, lá lộc vừngr ơi xào xạc. Lễ chào cờ 18 năm trước và bây giờ vẫn trang nghiêm như vậy. Nhưng khung cảnh đã khác, m cũng đã đứng ở vị trí khác, diện mạo cũng khác. Việc của m là chấp nhận những cái khác đó.

    Bao nhiêu năm qua, mọi việc xảy ra đều có lí do, những điều đã trải qua sẽ đều để lại hậu quả. Chỉ có điều không phải ai cũng hiểu ra như vậy.

    Có những thứ k thể giải thích được, nó đã tích tụ trong một thời gian với nhiều biến cố, mà chỉ người tự trải qua mới hiểu.

    "Người hay -tâm- trạng là nô lệ của quá khứ, bậc thầy buông xuôi và là người thợ vụng về trong cuộc sống. Sự cứu rỗi duy nhất dành cho họ là đi tìm kiếm những chân lí và biến những cơn trầm cảm của họ thành những tác phẩm nghệ thuật" - Wilhelm Stekel.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 21-12-2020 lúc 09:03 PM.

  6. #81
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=cjVQ...VpRgMjlQxLr2E]

    Hey, xin chào.

    M đã quay lại với một bài hát từ 10 năm trước, của The Fray, tình cờ nghe lại được từ kênh của bạn AlexD.

    Phần 1: 2020 đã trôi qua như thế nào

    Tháng 1: đi làm, chuẩn bị tết
    Tháng 2: ăn tết, đi làm được 1 tuần
    Tháng 3: bắt đầu tháng nghỉ Covid, trải nghiệm khác biệt nhất trong cuộc đời, vẫn tham gia dạy một số hs lớp 12, 13
    Tháng 4: nghỉ hoàn toàn, đi thể dục rất thường xuyên
    Tháng 5: quay trở lại việc đi dạy như bình thường
    Tháng 6: vẫn đi dạy như bình thường, việc mà lẽ ra mọi năm đang là nghỉ hè
    Tháng 7: dạy nốt và tổng kết. Trọng điểm ôn thi. Đi coi thi vào 10 ở Đà Bắc. Lần đầu tiên lên đó mà thấy thời tiết siêu dễ chịu, siêu mát và trong lành.
    Tháng 8: coi thi THPTQG và bắt đầu năm học mới luôn.
    Tháng 9: bắt đầu công việc năm mới, lại một lứa hs mới. Hs chủ nhiệm lên lớp cuối cấp. Đây là lớp cn A1 mà m thấy m thoải mái với chúng nó nhất, và vì thế chúng cũng rất ngoan và nghe lời.
    Tháng 10: đi dạy điên cuồng và công việc cũng điên cuồng, họp hành, các thể loại thi đua
    Tháng 11: cong đuôi với dạy dỗ và vụ văn nghệ của hs.
    Tháng 12: vẫn dạy dỗ, chuẩn bị thi HK, đưa hs đi thi HSG.

    Và thế là 2020 qua đi vẫn như thường lệ, m cắm đầu với công việc. Đi HN vài lần, đã dừng thuốc, đang cố gắng trở lại bình thường. Bài học lớn nhất học được của một năm cực kì kì lạ, có những thứ từ bên ngoài m hoàn toàn k thể dùng sự chăm chỉ, cố gắng mà giải quyết được. Vẫn luôn cố gắng thực hành điềm tĩnh, suy nghĩ thấu suốt và cân bằng. Điều tuyệt nhất, m vẫn có gia đình ở đây. So với tất cả những điều đã xảy ra, giờ đây mới là quan trọng.

    [https://www.youtube.com/watch?v=9pKmGzV7qW0]

    Phần 2: Tết sẽ như thế nào?

    30/1/2021 (18 tết): dạo này m hay xem show Siêu trí tuệ. Hôm đó, sau khi kết thúc trận chung kết, m quay ra check facebook thì đứng hình với một đống thông tin hỗn loạn trên đó. Mọi suy nghĩ, chỉ dừng ở 2 chữ: thôi xong. Có khi mất tết thật. Chỗ m có người +. Mọi khi chỉ nghĩ chỗ m khó có thể bị lây lan lắm, giờ đọc tin thấy hơi hoảng loạn. Đêm mưa lạnh lẽo, m gọi bm dậy thông báo tin, chuẩn bị một chút tiền sáng hôm sau mua một chút đồ nhỡ đâu phong tỏa hoàn toàn. Và kỉ nghỉ tết dù không mong muốn lắm, đã được dời sớm hơn 1 tuần.

    Sau đó là suy nghĩ, k sao cả. Sẽ ở yên ở nhà, k đi đâu cả, cố gắng nghĩ ra các việc cần làm, lần lượt từng việc một. Một lần nữa, tập sống với nhịp sống chậm lại. Điều tốt tiếp theo là m có thể yên tâm duy trì uống thuốc đều đặn đúng giờ cho căn bệnh dị ứng của m.

    27 tết, mọi thứ đã đâu vào đó. M biết là có thể không còn có nhiều cái tết được sum vầy thế này, với bm như thế này. Dù có một chút vất vả cho m nhưng đó hoàn toàn xứng đáng. Không biết được cuộc đời sau này sẽ thế nào, tình hình hiện tại m tương đối hài lòng. Mỗi năm mọi sự nó lại khác đi nhiều, có những việc mà m k hề đoán định được.

    Chiều qua, m đi ship đồ cho một số người quen, ánh hoàng hôn của ngày cuối cùng trong đợt nắng ấm trải đỏ trên đường quốc lộ, mặt trời tròn vành và đỏ ối trên những ngọn đồi phía xa chân trời. Một cảnh tuyệt vời mà m biết không một thấu kính nào có thể bắt được như thấu kính mắt m đang nhìn. Có những việc của quá khứ nó vẫn đeo đẳng m đến bây giờ, có những hậu quả của bệnh tật mà m vẫn phải chịu đến bây giờ. Sự tự tin, một chút kiêu ngạo trước đây của m chắc nó đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, m trầm ngâm hơn nhiều, m cũng không thích những không khí ầm ĩ, nhiều tiếng động nữa. M cũng tránh nói về những điều đã qua, nó chẳng giúp ích gì.

    Tuy nhiên, như một ánh sáng luôn le lói ở cuối con đường. Vì m vẫn luôn tin rằng, mỗi cánh cửa đóng lại là để kết thúc một quá trình. Quá trình mới sẽ bắt đầu ngay sau đó. Vì thế, cuộc đời sẽ luôn có những câu chuyện đẹp để kể. Vì m chỉ thích những thứ ở cuối con đường, chứ m k thích cảnh bình minh (m nghĩ đó là sự khác biệt giữa m và cậu). Do đó, chuyện cần xảy ra đã xảy ra.

    M muốn để lại đây Afterglow của Ed Sheeran. Một người luôn có những ca từ đẹp và bản thân cậu ấy cũng đã có một câu chuyện đẹp.


    [https://www.youtube.com/watch?v=_NGQfFCFUn4]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 09-02-2021 lúc 12:16 AM.

  7. #82
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    HAPPY LUNAR NEW YEARRRR!!!

    Một năm Canh Tý mở ra một chu kì mới, đầy khó khăn, biến động, khó lường đã qua.

    Tân Sửu đã đến, chúc mọi người từ những bài học đã rút ra từ năm ngoái biến năm nay thành một năm tươi sáng hơn, lòng người luôn an yên, tâm trí luôn trong sáng, thấu suốt, luôn hướng đến điều tích cực, cố gắng cân bằng cuộc sống, nhu cầu bản thân, giúp đỡ một số hoàn cảnh bên ngoài (kể cả con người lẫn loài vật). Để đến giờ này năm sau, chúng ta có thể yên tâm, nhẹ nhõm thở phào.

    Vì khó khăn thì sẽ luôn qua đi. Hãy cố gắng mạnh mẽ!!

    Chúc mừng năm mới!!!
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  8. Những người đã cảm ơn :


  9. #83
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/BHj-EmWV6Vc]

    Hey xin chào!!!

    Như m đã nói đấy, chỉ cần đến năm thứ hai là m sẽ quên đi ngày này, ngày m bắt đầu topic của m. Vì m sẽ luôn cố gắng sống như m mong muốn, làm điều m thích.

    Những ngày Tết qua đi nhanh chóng hơn m tưởng. Chưa kịp mò đi đâu thì mùng 3 đã đi ăn phần vàng. Năm nay sáng mùng 1 m dậy sớm, hỗ trợ cơm cúng cho mẹ, sau đó đi chùa sớm. Gần nhà m có một cái chùa nhỏ, quang cảnh cũng đang được xây dựng dần dần lên. Sáng sớm đầu năm vắng người, trời khô ráo, lạnh nhẹ nhàng, dễ chịu, m đã chọn hướng đi đẹp theo tử vi, bốc quẻ cũng được quẻ rất tốt. Thôi thì cũng gọi là chút may mắn đầu năm tuổi. Làm công đức xong thì về ăn uống chút rồi vào chúc tết ông bà, các bác và nhà dì.

    Chiều đang ngủ bù thì học sinh 2k1 mà m hay chơi vào rủ đi trà chanh. Cũng hơi hãi cơ mà biết sao được.

    Mùng 2 vẫn như mọi khi, nhà dì lên ăn cơm. Chiều buôn mỏi mồm với mấy top học sinh đến chơi từ 3pm đến 6pm. Tối mệt quá đi ngủ sớm. Lâu k được thể dục mồm nhiều như vậy.

    Mùng 3, sáng đi ăn phần vàng nhà dì. Chiều về làm tiễn chân các cụ, sau đó lại gặp hs buôn bán.

    Nhận thông tin tiếp tục lockdown đến hết tháng 2. Thế là đối với m, lại nghĩ trò để làm cho hết tháng buồn chán, tháng ăn hại. Mùng 6 mở bát dạy 1 cháu người quen. Còn lại thời gian chủ yếu ăn, ngủ, dọn dẹp, đưa Bư đi thể dục cùng vào các buổi chiều. Cơ mà thấy thanh thản, dễ chịu kinh khủng.

    Mấy hôm rồi, mơ về những ngày tháng còn đi học cấp 3 và ĐH. Cảm giác chân thực kinh khủng. Nhưng mà m hiểu, đến bộ não cũng cần có chỗ dựa, cũng cần có những khoảng thời gian để nó relax. Nên là dù có vô thực vẫn gây cho cảm giác được dựa dẫm thì cũng kệ thôi. Cứ coi như đó là một quy luật tất yếu. M mới xem xong Yêu hơn cả bầu trời, uhm thì m ít xem phim Việt, lại trên TV lại càng ít. M lên youtube xem cả thảy 4 tập luôn, phim quay ở trường của HS mình học. Và vẫn như thường lệ, m cũng k hiểu vì sao, m luôn thích nam thứ hơn hẳn. M cực thích và chỉ thích một mình nhân vật Tuấn Thiên, một hình ảnh giống với hình ảnh m đã thấy. Một con người kiêu ngạo, tự luyến, có thực lực, thẳng thắn, hơi nóng nảy nhưng chỉ luôn nhìn về một hướng.

    Ba năm qua, m không di chuyển đến một nơi nào mới lạ cả. Vì rất nhiều lí do, m đã không thể thực hiện được một chuyến đi xa. Còn nhiều nơi m muốn đến: Phú Yên, Bình Định, Huế, An Giang, Cần Thơ.

    M có nhiệm vụ làm cho hành trình của riêng mình trở nên đáng nhớ. Và m không cần ai chứng thực điều đó cho m. Khoảnh khắc cảm nhận sự đẹp đẽ đo mới là quan trọng.

    Bonus: Hôm qua tự nhiên hiểu ra một điều. Lúc nào có hứng m viết về điều đó.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 28-02-2021 lúc 12:18 PM.

  10. Những người đã cảm ơn :


  11. #84
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    Hey, xin chào.

    Hnay thay vì một link nhạc, m để một bài viết của Trang Hà Trang (Tờ Pi) ở đây.

    (Phiếm)

    Mẹ của một người bạn mới nghỉ hưu, bác ấy vốn là một công chức mẫn cán có thâm niên và trình độ chuyên môn nghiệp vụ.

    Nhà bạn có điều kiện nếu không muốn nói là khá giả, bố bạn vẫn đang công tác ở một Bộ, thu nhập của bạn cũng rất tốt.

    Tháng trước - sau khoảng hơn nửa năm rời cơ quan - mẹ bạn đột ngột nói với cả nhà:

    - Mẹ sẽ đi học may, mẹ muốn mở tiệm nhỏ, không phải chỉ để cho đỡ buồn mà là mẹ rất thích công việc đó từ trẻ nhưng ông bà ngăn cấm nhiều quá, ép học đại học để vào nhà nước... giờ nghỉ hưu rồi, mẹ muốn được làm việc đó.

    Bạn và gia đình ra sức phản đối, khuyên hãy dùng thời gian để dưỡng già, bây giờ không phải lúc dành cho kim chỉ và chăm sóc các khách hàng quái gở khó tính, rước ức chế vào thân ...v...v... nhưng bác gái không nghe, sáng dậy sớm đến một tiệm may để học.

    Bạn nản quá tâm sự với mình, mình bảo bạn:

    - Nếu thấy mắt bác ấy sáng lên vì hạnh phúc, tinh thần phấn khởi hãy để bác ấy làm.


    Hôm qua - khi mình đang ngồi trongmột quán cfe ở Quận 1 bạn khoe:

    - Bà hạnh phúc lắm Trang, nhà xếp gọn 1 gian ngoài cho máy may và đồ khâu. Tôi đã quen với khái niệm “chân vịt”, thước may, khách hàng đầu tiên của bà là bố tôi cùng 2 vợ chồng bác hàng xóm, bà thậm chí còn hát nhẹ nhẹ theo nhạc, nhà đỡ căng thẳng hẳn.



    Sếp mình - từng là một vị lãnh đạo khét tiếng về nghiệp vụ - năm ngoái sếp về hưu. Sếp từng tâm sự với mình:

    - Mày hay viết lách, theo mày thì ý nghĩa cuộc sống là gì?

    - Cháu còn phải học hỏi nhiều, nhưng có lẽ theo sự hiểu biết kém cỏi của cháu thì là được làm việc mình muốn và mong ước.

    Sếp cười.

    Vừa nhận quyết định nghỉ hưu xong, thay vì ở nhà chơi với cháu, đi du lịch, thể thao..v..v... sếp đi học nấu rượu, sếp bảo sếp đam mê vị rượu truyền thống, vừa muốn học cho bản thân, rồi bán cho anh em. Tết vừa rồi sếp cũng cho mình 1 chai rượu nếp cái hoa vàng.

    Sếp bảo:
    - Tao nấu theo công thức của tao, mang về cho ông già say bí tỉ đi.

    Rồi sếp cười vang, đội mũ bảo hiểm, mặc một bộ quần áo kaki giản dị phóng con cub đi mất. Khác hẳn 1 sếp những năm tháng công tác từng ngồi xe máy lạnh, biển xanh, cà vạt và chỉ dùng bút ký.



    Mình từng nói với bố mẹ mình:

    - khi thầy u nghỉ hưu, hãy làm gì thầy u muốn, mở quán, mở hàng, đi học vẽ vời, muốn làm gì cũng được. Miễn là vui.

    Mình biết thầy mình luôn mơ ước đi học chữ Nho, học về văn hoá tâm linh Việt, thầy hay trêu mình:

    - học xong tao ra cổng chùa mặc áo dài, đội khăn đống viết sớ thuê. Mày không được xấu hổ đâu đấy.

    Mình bảo:

    - ok nuôn, nếu thầy muốn. Con chả xoắn ai. Làm gì thầy thích thì làm.



    Có nhiều bạn bè mình, khi phụ huynh nghỉ hưu, cứ ép các bác ấy phải ở nhà “chơi”, tập thể thao, trông cháu...v..v.. mà quên đi rằng chưa chắc cha mẹ mình đã muốn vậy.

    Hôm trước đọc một nghiên cứu được tổng hợp trên New York Times: nghỉ hưu không còn là “kết bài”, nó bắt đầu một phần đời mới quan trọng của con người – phần đời thứ ba (the third age).

    Khi tuổi thọ trung bình được tăng lên, phần đời thứ 3 dường như dài hơn. Nếu tính trung bình tuổi nghỉ hưu của nữ là 55 và của nam là 60 thì phần đời thứ 3 dường như dài hơn chúng ta tưởng (với tuổi thọ khoảng ngoài 70, xấp xỉ 80)

    Mình từng chứng kiến nhiều bác về hưu, đi du lịch, đi chơi chán rồi lại quanh quẩn ở nhà con cháu, nhưng sẽ dễ dàng bị ức chế và già đi rất nhanh.
    Nhiều bác mình biết thì lại bắt đầu “khởi nghiệp” nhỏ như mở 1 quán ăn xinh xinh, học may, học vẽ, thậm chí học cả ..múa. Làm tất cả những điều mà khi còn trẻ không có cơ hội hoặc có dịp làm.

    Hôm trước trên 1 diễn đàn ô tô nổi tiếng đăng hình ảnh của 2 cụ bà (ngoài 65) mặc đồ rất teen chụp ảnh mẫu cạnh ô tô, không biết bao nhiêu còm men dè bỉu, chê bai lố lăng, họ “gò” người già trong cái khung: tầm này nên ở nhà trông cháu, giúp con (ủa!? Kỳ quái vậy?? Sao ép người khác phải theo tiêu chuẩn của các quý vị???) nhưng cũng có nhiều người động viên.

    Theo mình, ngoài 65 70 đã qua hết những hỉ nộ ái ố của cuộc đời rồi, xỏ một cái váy ngắn, đánh một thỏi son đỏ, lần đầu nhận cát-sê làm mẫu không có gì đáng chê trách.

    Đáng trách ở đây là sự hối hận đến khi nhắm mắt xuôi tay không dám làm những việc mình khao khát mà thôi.

    Ở cơ quan các bác già hay trêu đùa nhau: có lẽ thế giới bây giờ này không dành cho người già “No Country for Old Men” , từ cái điện thoại di động cảm ứng đến thang máy cũng bất tiện và hình như chỉ thiết kế cho bọn trẻ chúng mày, nhưng lớp trẻ quên rằng dân số đang ngày một “già hoá”. Rồi đến một ngày mà cái dân số ở phần đời thứ 3 (sau nghỉ hưu) sẽ tăng rất nhanh và chính chúng ta cần thích ứng với điều đó hơn ai hết.

    Nếu một ngày thầy u mình (giả dụ) muốn học múa ba lê, muốn học vẽ, muốn mở tiệm may, thậm chí muốn bán hàng online mình luôn ủng hộ.

    Và mình mong bạn bè quanh mình hãy hiểu cho bố mẹ của họ, tuổi trẻ các bác đã vất vả quá nhiều rồi, sống cho người khác quá nhiều rồi, hãy để những năm tháng nghỉ hưu các bác được làm tất cả những gì các bác muốn.

    Cuộc sống vốn ngắn ngủi, chúng ta hay hô hào “sống cho bản thân nhiều hơn” nhưng tại sao lại ép bố mẹ chúng ta ở nhà phụ giúp chúng ta việc gia đình? Trông nhà hộ khi chúng ta đi công tác hay đơn giản là cứ muốn các cụ ở cạnh cho đỡ buồn?

    Mình từng nghĩ việc bay cao và thực hiện giấc mơ chỉ có ở tuổi trẻ. Nhưng bây giờ khi tiếp xúc va chạm nhiều hơn, mình nghĩ phần đời thứ ba (sau nghỉ hưu) hãy ủng hộ bố mẹ chúng ta làm bất cứ thứ gì họ muốn, khiến họ hạnh phúc.
    Để khi nhắm mắt xuôi tay, bố mẹ mỉm cười vì đã sống một cuộc đời đầy ý nghĩa.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  12. Những người đã cảm ơn :


  13. #85
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=m6YKqFvtTdk]

    Hey, xin chào.

    Lâu lắm m mới có một ngày hãm bùng nổ ������ Nhưng mà từ khi ra khỏi trường phổ thông m đã hiểu được rằng, cuộc đời có những chuyện hãm, có những chuyện đen đủi, có những chuyện gây mất niềm tin là rất bình thường.

    Trước đây, m đã nghĩ rằng, nếu ổn định cuộc sống chắc có lẽ m sẽ bớt lo lắng đi nhiều, m có thể dựa vào ai đó một chút. Nhưng không, nhìn vào những chuyện xung quanh, điều đó là không tưởng. Càng lúc m càng thấy thời gian trôi qua nhanh và cuộc sống thì luôn vô định, khó kiểm soát, khó đoán trước.

    Những lúc cảm thấy thời gian dừng lại, không suy nghĩ gì, không lo lắng gì, là lúc đưa Bư đi sân vận động chơi bằng con xe máy của m. M và nó sẽ chạy 2 vòng sân, đi ra đoạn đường trông ra cánh đồng rồi về.

    Sau khi nghỉ dịch xong, m có đi đền Bờ. Bao nhiêu năm mới đi lần đầu, nhưng đi vào lúc này cũng có cái rất hay, sông rất sạch sẽ, không có rác, vắng vẻ, k có con thuyền nào khác trên đoạn đường, thuyền lướt êm giữa dòng cảm giác tương đối phê chỉ có điều vẫn lo lắng vì dịch bệnh. ������

    Sau khi đi về m quyết định làm một việc lớn. Dù nó không giống với tưởng tượng của m về căn nhà m mong muốn, thì việc này có lẽ nên làm vào thời điểm này.

    Sau khi dừng quá trình điều trị, m cảm giác sức chịu đựng của m giảm đi nhiều. M k thể chịu đựng cơn đau lâu hơn và đành bỏ cuộc để dùng giảm đau. Dù được giác ngộ rằng ý chí có thể đánh bại nhưng m k phải là cá nhân có thể làm được điều đó.

    Khoảng nửa năm gần đây, m cảm giác hơi khó duy trì trạng thái tĩnh tâm. M lại lôi cuốn sách ra nhưng có vẻ m cần thứ chuyên sâu hơn. Tâm k tĩnh vì còn tham lam. Điều đó hoàn toàn chính xác. Vì m còn nhiều lo lắng, còn nhiều việc cần làm.

    Một điều tích cực khác, ngoài việc donate cho Hanoi Pet Adoption m có thêm hai địa chỉ khác để nếu có lòng và nếu muốn có thể làm: báo Dân trí và fanpage Việc tử tế. K nhiều, nhưng tâm muốn làm là được.

    Việc điều m hiểu ra lần trước, m tự hiểu và tự thực hiện là được. Nếu không có khó khăn, m sẽ không biết m có thể đi xa đến đâu. Chuyện đã xảy ra, dù vượt qua được cũng luôn để lại hậu quả mà có khi phải rất lâu sau đó mới nhận ra được.

    Vạn vật biến đổi. Theo dòng mà xuôi.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 06-05-2021 lúc 09:29 PM.

  14. #86
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=N-bjVN1yxjA]

    SEE YOU WHEN MY JUNE ENDS...
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  15. #87
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/5eXwraggLWc]

    Hey xin chào!!

    Lại 1 năm kì lạ nữa qua đi. M chỉ có thể nói như vậy. Tháng năm bận bịu với công việc cuối năm, những công việc mà cũng khác biệt với năm covid thứ nhất. Học sinh chủ nhiệm của m không có được một lễ trưởng thành, tri ân, không có một lễ tổng kết, không có một bộ ảnh kỉ yếu, không có một bữa liên hoan chia tay sau khi thi xong. Năm thứ hai covid khiến quá nhiều thứ mất đi, nhiều thứ chệch quỹ đạo, và khoảng thời gian đó không bao giờ có thể lấy lại được.

    Sau 30/4 đúng như dự đoán, mọi thứ tan nát. Kì thi cuối kì được quyết định chỉ sau 1 buổi chiều. Mọi thứ gấp gáp, hoang mang, đảo lộn. M chỉ có thể làm được điều tốt đẹp nhất cho HS đó là cố gắng phê học bạ một cách tích cực nhất.

    Một năm học mà thời gian kết thúc không biết là bao giờ, mọi người cứ cố gắng làm việc trong im lặng, cố gắng không mệt mỏi. M không có thời gian để làm việc như mọi năm là chụp một bộ ảnh hoa bằng lăng, hoa phượng và cánh đồng lúa chín. Đó là điều m đã nói, thời gian đó không thể lấy lại.

    Tháng năm trầm lắng qua đi, tất nhiên với tính cách của m, m hoàn toàn vẫn cảm thấy chịu được thời gian sống như thế. Vì m vẫn cứ đi dạy ngày 3 buổi như vậy, lịch sinh hoạt vẫn không hề thay đổi, m biết đó không hẳn là sống, vì m phải hi sinh gần như toàn bộ thời gian cho công việc. Vì nếu m dừng, cực kì nhiều người sẽ bị liên quan.

    Nhà m vẫn đang hoàn thiện, dù nó không phải là ngôi nhà mơ ước nhưng nó là kế hoạch B m phải thực hiện, để m trút đi được sự lo lắng thường trực, sự lo lắng quá mức đến độ nó vào cả giấc mơ một cách thường xuyên mà m không thể giải quyết được. Và m biết việc này m làm là đúng thời điểm.

    Tròn 3 năm, m không hề bước chân đến một nơi xa lạ, không biết vị nước biển nó mặn cỡ nào. Nỗi tiếc nuối về việc không thể dịch chuyển để cảm thấy tự do và được khám phá nơi m muốn đến. Tháng 6 kết thúc trong sự mệt mỏi dần đều vì sức lực và trí lực bị bào mòn, không được F5. Không một kế hoạch trong tháng 7 để m chờ đợi. Thay vào đó, m khoác lên trách nhiệm với một lứa học sinh mới với kì vọng của các cháu và cả phụ huynh.

    Năm nay, m cũng đã có một ngày sn yên bình. Đó là điều m luôn mong muốn. M hi vọng những thử thách của những năm vừa qua sẽ dần qua đi, chứ thực sự m cảm thấy sức chịu đựng đang giảm dần đều. M chưa già, m cũng không còn trẻ, m chưa có gì nhiều trong tay, m lo được cho bản thân, và m biết những chuyện xảy ra sau này sẽ đòi hỏi m nhiều năng lượng, nhiều sự suy nghĩ, nhiều sự bình tĩnh, nhiều trách nhiệm và nhiều tiền hơn nữa.

    Và m hiểu được cái giá của một người bên cạnh, có thể gồng gánh với m mọi chuyện, có thể cho m một chút bình yên, một sự chờ đợi vào tương lai, một người có suy nghĩ thấu cảm, hoàn toàn tin tưởng được.

    Những giấc mơ ảo vọng đến một cách thường xuyên hơn, càng lúc càng thật hơn, m không còn chạy trốn nữa. Nó phản ánh sự tự tin vào bản thân của m đã tăng lên. Nó cũng phản ánh sự mệt mỏi tăng lên của m.

    Và m đi đọc sách, đó là cách m rời xa và chế ngự nó. M đã đọc xong 2 quyển của Agatha Christie. Đang tiếp tục đọc quyển thứ 3. Khi nhiều trải nghiệm, việc đọc sách và hiểu kĩ nó thực sự thú vị.

    M đã hoàn thành vòng tròn thứ 10, tròn 10 năm m từ HN quay trở lại nơi này và bắt đầu cuộc chiến ôn thi. Cũng như Độ mixi được hỏi về việc bao giờ ngừng stream. Hs cũng hỏi m: bao giờ cô ngừng dạy. M đùa chúng bao giờ tài khoản 5 tỉ thì dừng. Dạo này cũng có 2 lần m nhận được câu hỏi sao lại sống ẩn dật, trầm lắng thế. Và m lại cười.

    Biết m là ai, m muốn gì, khi nào thì nên dừng lại.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 10-07-2021 lúc 11:44 PM.

  16. #88
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    Hey xin chào,

    Một tuần quá tải đã qua. Không biết còn bao nhiêu lần quá tải như thế phía trước. Nhưng cảm giác sau những thời điểm đó luôn thật dễ chịu.

    Mỗi lúc như thế, điều m thích làm và luôn làm đó là im lặng trên mạng xã hội lẫn đời thường, m tiết kiệm năng lượng và tập trung nghe nhạc. Và cũng luôn luôn đúng lúc, m luôn có những track để nghe hàng ngày, bất cứ khi nào m muốn.

    DONT BLAME MYSELF [https://www.youtube.com/watch?v=ykCT79acX3w]
    U & ME [https://www.youtube.com/watch?v=yPxdLjLTJwc]

    - Học sinh đã có điểm thi và m không mong gì hơn, hoàn toàn thỏa mãn.
    - Kế hoạch B của m đã hoàn thành với sự giúp đỡ k kể xiết của bm. M tạm biệt căn phòng mượn tạm trong hai năm, căn phòng trông ra khoảng sân mát mẻ với những gốc bàng cổ thụ. M đã chăm chỉ ở đó 2 năm, nhìn 4 mùa trôi qua. Tạm biệt có chút tiếc nuối.
    - Một tuần với việc dạy dỗ cả ngày mặc dù phải dùng paradol để doping và cứu sống m còn bởi trà gừng táo đỏ nóng. M vắt sức để làm việc và chuẩn bị công việc về nhà mới.

    Tháng 8 đã bắt đầu bằng buổi đi nộp mặt như thường lệ, không thấy vui vẻ mấy mà chỉ thấy mọi thứ hỗn loạn. Cũng may có anh em nhóm chơi thân thiết, cứu rỗi những ngày tháng buồn tẻ, vô định.
    Tháng 8 sẽ lại có cây kì tích của m nở hoa, thời tiết đang cực đẹp và m không có thời gian tận hưởng điều đó trong suốt 5 tháng qua. M chỉ luôn cảm thấy quá tải.
    Nhưng sắp hết rồi, khó khăn đang dần qua, cảm giác mọi việc suôn sẻ hơn giúp m dễ dàng ngủ hơn. Vẫn như câu thần chú m vẫn thường nói, CHÚNG TA RỒI SẼ ỔN, NHẤT ĐỊNH SẼ ỔN THÔI.

    M đang dạy học sinh phần điện, hs bảo em được giải nhất đó cô, và m chỉ cho nó lỗi sai sơ đẳng, thằng bé tỏ ra rất thất vọng về bản thân, m cười bảo: ai cũng có lúc sai mà, bác Hồ còn sai, sai cái này lúc chưa thi còn sửa được, chứ ví dụ như lấy phải vợ mà phát hiện sai là xong đấy :v Thằng bé khác làm câu: Vì cô sợ sai, nên cô mới chưa lấy phải không ạ?

    M thân là một người lớn trưởng thành, nhưng nhiều lúc cũng phải điếng người vì những câu nói của bọn trẻ con. Nhiều khi m không nghĩ chúng có thể hiểu được những vấn đề trừu tượng. Ví dụ, có hs đã nói với m câu thế này: Vì cô cứ nghĩ vấn đề kia nó là to tát nên cô mới không vượt qua nó được. Em chỉ muốn cứu cô thôi. Cũng giống như cô sợ bơi sẽ chết đuối nên cô mới không biết bơi. Cứ như em đây, suýt chết mấy lần rồi, giờ em mới biết bơi.

    M công nhận, "vấn đề to tát" mà hs không biết là gì của m kia, đúng là m nghĩ nó to tát thật. Vì m chẳng bao giờ có ý định chia sẻ tận cùng nó cho bất kì ai, kể cả những người anh em của mình. Nên rõ ràng, m khó có thể tìm ra hướng giải quyết. Hoặc rõ ràng là nó chính là lựa chọn của m. Khoảng thời gian dài trước đây, khi mà m đã cố gắng vượt qua, cố gắng để hoàn thiện bản thân và làm công việc của m, m cứ luôn nghĩ rằng m thực sực sẽ ổn, nhưng không, nó đã để lại hậu quả to lớn. Không thể liền vết thương mà không có một vết sẹo nào.

    Quay trở lại câu chuyện "cô sợ sai nên mới chưa lấy phải không ạ?" m nghĩ m là người hơi có khiếu hài hước, hoàn toàn khác hẳn con người chiêm nghiệm ở đây, m trả lời trước cả nhóm: Được lắm K ạ, mày nghĩ cô là người như thế hả, cô chưa lấy vì là cô chưa thích. Em giỏi lắm, chưa có đứa nào dám nói thế với cô đâu, em là đầu tiên đó, gan em to lắm. Cô sẽ ghim thù này, cô hơi cay mày rồi đấy. Bọn hs khác thì lăn ra cười.

    Và m điếng người lần hai, một đứa khác nói: mày chả hiểu gì, cô đang cống hiến đấy. Một chị cũng đã từng nói, giả sử cái T nó lấy chồng và đi chỗ khác nhỉ, ai sẽ dạy cho bọn hs.

    Nhưng tất cả đều không hề đúng, ngay từ đầu m không hề chọn việc này, đến hiện tại m cũng k hề đam mê nó, m làm vì trách nhiệm, hoàn toàn vì trách nhiệm. Còn chuyện riêng, đó lại là một câu chuyện khác. Nó là hệ quả của nhiều câu chuyện đã diễn ra hơn hai mươi năm nay. Nếu m không cố gắng với lựa chọn của m, mọi chuyện thực sự kb có được như bây giờ không.

    Vì thế, hiểu câu chuyện chỉ có thể là m. Giải quyết câu chuyện, lại là một cuộc chiến khác.

    [https://www.youtube.com/watch?v=spCRxq9gByg]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 02-08-2021 lúc 09:51 PM.

  17. #89
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    Hey, xin chào.

    [https://www.youtube.com/watch?v=AgTHL1AdW60]

    Trước khi m biến mất vì sấp mặt với công việc full từ sáng tới đêm sắp tới. Và nếu k có chuyện gì quá đặc biệt, m sẽ không nói (viết) gì cả. Thì hãy nghe bài hát này, take it easy, chờ m với chủ đề "TIẾT KIỆM SỐNG'.

    Take care guys. In the end, we gonna be OK!
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  18. #90
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 5 lần ở 5 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=EuTPeXg6_GU]

    WAIT FOR ME A LITTLE BIT MORE...

    CUZ PARADISE IS WAITING FOR US
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

Trang 6 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 234567 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •