Chào các bạn,

ChuyenHVT.net thành lập 2005 - Nơi lưu trữ rất nhiều kỉ niệm của các thế hệ học sinh trong 15 năm qua. Tuy chúng mình đã dừng hoạt động được vài năm rồi. Hiện nay diễn đàn chỉ đăng nhập và post bài từ các tài khoản cũ (không cho phép các tài khoản mới đăng ký mới hoạc động). Mong ChuyenHVT.net sẽ là một phần kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của các bạn.


M.

Trang 5 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 CuốiCuối
Kết quả 61 đến 75 của 76

Chủ đề: Sau tất cả.

  1. #61
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.facebook.com/10848330052...34p5c&theater]


    "Người hay hoài niệm về quá khứ là người luôn đi chậm hơn người khác vài bước" - Trần Tầm

    Trong Vật lí có một khái niệm. Chu kì là khoảng thời gian ngắn nhất lặp lại vị trí và hướng của "sự vật, hiện tượng". M không rõ vì sao, đúng khoảng thời gian này 5 năm trước, m lại đang đọc lẫn xem phim "Năm tháng vội vã". Ngay trước khi có cuộc gặp lại sau 12 năm. Và giờ m đột nhiên xem lại nó mặc dù trước đây m đã tự hứa với bản thân k đọc lại, k xem lại nữa.

    [http://www.phimmoi.net/phim/nam-thang-voi-va-1-3566/]

    Từ 2003 đến 2008. Từ cuối 2008 đến 2013. M chợt nhận ra mọi thứ có vẻ có chu kì. Và m phát hiện ra ba cái tên trong truyện đó, TT, PH, THĐ cũng trùng hợp một cách ch*t ti*t ( Việc m cảm thấy có hứng nhất hiện tại đó là đọc sách và suy ngẫm. M đọc và xem lại nó k còn mang lại cho m cảm giác đau đớn, tuyệt vọng như lần trước nữa. M đã hiểu hơn rất nhiều thứ trong từng lời nói, từng hoàn cảnh. M đã có một cái nhìn toàn diện hơn. Nhưng như một câu nói, không phải năm tháng qua đi ta không còn thấy đau đớn nữa mà là m đã có quá nhiều thứ để hình thành nên một lớp sương mù bao quanh những nỗi đau. Chỉ khi nào vén được lớp sương mù đó, nỗi đau cũng sẽ hiện nguyên hình. Một việc cực kì mâu thuẫn mà mỗi người đều làm, đó là luôn cố gắng quên đi những kí ức đau đớn nhưng ngược lại cũng luôn nhớ những bài học gắn với nỗi đau đó.

    [https://vnexpress.net/y-kien/4-thai-...-3975206.html]

    Đây là một câu chuyện nhỏ m đã đọc được hôm qua. Bỏ qua việc m cũng đã từng rơi vào trải nghiệm hai lần một m đối mặt với cảm giác tuyệt vọng ở bệnh viện, bỏ qua việc lí trí m cũng đã từng tự bảo: mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, bỏ qua rất nhiều chi tiết của người viết này giống m. Bài học và sự khẳng định ở đây mà m hoàn toàn cảm thấy giống m nhất đó là "Làm gì cũng được, nhưng nhất định là phải làm người". Tất cả những điều đã xảy ra đều có nguyên do và tất nhiên hoàn toàn do sự lựa chọn của chính mình...

    Và nếu bạn không biết, ngoài việc dạy học, thích đọc sách, m còn là một người yêu chó, hàng tháng m donate một khoản cực kì nhỏ cho Hanoi Pet Adoption. M thích nghe một bài hát hàng nghìn lần trong vài ngày không đổi sang bài khác. M sẽ đọc đi đọc lại, xem đi xem lại một hình ảnh gì đó m hoàn toàn đồng điệu. Và ngoài ra, m còn cực kì thích chụp ảnh và giờ m thích làm video theo kiểu giữ nguyên máy bắt khung cảnh đó trong vài chục giây rồi edit nó ở tốc độ 1/4X.

    M càng lúc càng thích đi chậm. Mỗi khi m nựng con chó Bư của m trong đầu m luôn nghĩ, khoảnh khắc hạnh phúc này k thể kéo dài mãi mãi được. M mới đếm sinh nhật nó 2 tuổi mà giờ chuẩn bị đếm lần 3 rồi. M càng đi chậm, m càng thấy mọi thứ lao về phía trước nhanh hơn.

    Nhưng bạn biết đấy, m đã để lại những dòng này ở đây. Những bức ảnh đã qua chỉnh sửa bởi con mắt của m theo đúng bố cục, màu sắc như m muốn vẫn ở trên đó, m chẳng mong đúng người xem được, đọc được. M chỉ muốn cho đi và nhận được cảm giác thấu hiểu. Vì m biết kể cả các anh hùng Marvel nếu có thật, nếu có thể tìm đủ 6 viên đá, nếu chỉ cần một cái búng tay cũng k thể đưa mọi thứ quay trở lại được. Việc m có thể làm lại chỉ là một ảo tưởng trong một cuộc đời khác.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  2. #62
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=6V-skuVhxAo]

    Nhân từ sáng đã cười sấp mặt, kể mua vui cho mọi người câu chuyện.

    Sáng dạy tiết 5, gọi hs (lớp 10 - m chưa biết tên) lên bảng làm một biến đổi nhỏ. Hs làm xong về chỗ, m bảo: Đấy nhé, bạn này tư duy rất tốt.

    Xong chúng nó phá ra cười????

    Hóa ra hs tên là Tư, ny nó tên là Duy. Haizz, nghe vô lí mà hợp lí quá thể.

    M còn phải gọi hs Duy xem mặt mũi nó có thật k, hay chúng nó chém m. Rồi kết luận một câu: Hai đứa thế là có thanh xuân tươi đẹp rồi đấy.

    P/s: Cái bài hát này nó mâu thuẫn nhỉ, mà cuộc đời này nó cứ phải mâu thuẫn mới được hay sao ý, cả buổi tối m repeat và chỉ nghe thấy: I'm not happy without you. Nhưng đã từ lâu, ý nghĩa của một người k hoàn toàn nhiều như m tưởng. Chỉ là một kỉ niệm cực kì đẹp. Một nốt thăng trong cuộc đời.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 16-09-2019 lúc 10:04 PM.

  3. #63
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=478214nFrf0]

    Hey xin chào,

    Nói sao nhỉ, dạo này m thấy hơi mông lung suy nghĩ. Mặc dù trộm vía sk vẫn đang ổn lên, công việc vẫn ok như vậy. Một năm mà tưởng như k thể đủ sức khỏe hoàn thành nhiệm vụ thì giờ hoàn thành khá tốt, cũng gọi là có chút thành quả có tiếng tăm.

    Rồi tự nhiên m nghĩ là m cần đọc mấy thứ như thế này, và m hiểu chính xác m thấy gì.

    "MỤC ĐÍCH CUỘC SỐNG CỦA BẠN LÀ GÌ?

    Nếu chúng ta nhìn vào các tôn giáo và triết lý xuyên suốt lịch sử nhân loại, thì có một câu hỏi đã được hỏi trực tiếp, hoặc có khi ám chỉ, trong tất cả các nền văn hóa. Câu hỏi này là: Mục đích của cuộc sống là gì?

    Vì chúng ta là con người với sự phát triển khả năng suy nghĩ hợp lý và phân tích môi trường xung quanh, chúng ta đã tò mò về lý do tại sao mọi thứ diễn ra dẫn tới thứ ta đang có. Điều này đúng với cả hai cấp độ, mức độ tương đối, chẳng hạn như khi chúng ta muốn biết sinh vật phát triển như thế nào, và mức tuyệt đối, chẳng hạn như khi chúng ta hỏi nhiều câu hỏi rộng hơn về ý nghĩa sự sống, thần thánh và bản chất của vũ trụ.

    Đôi khi, khi chúng ta đặt câu hỏi, và cần câu trả lời ngay lập tức. Những lúc khác, câu trả lời thích hợp nhất là xem xét lý do tại sao chúng ta đặt câu hỏi đó ngay từ đầu. Điều này đặc biệt phù hợp với những câu hỏi rộng, những câu hỏi chủ quan này thường không có câu trả lời rõ ràng.

    Mọi người tự hỏi về mục đích của cuộc sống vì một số lý do khác nhau. Có lẽ họ chỉ tò mò, hoặc gần đây họ đã trải qua bi kịch gia đình, có thể họ đang đặt câu hỏi về đức tin của họ, hoặc họ đang trải qua một sự trầm cảm và đang tìm kiếm một ý tưởng mới mẻ về ý nghĩa cuộc sống.


    Vậy làm thế nào để tìm được mục đích cuộc sống?

    Để tìm mục đích của cuộc sống, bạn sẽ cần phải đào bới thật sâu. Bởi vì có quá nhiều câu trả lời cho câu hỏi này, điều quan trọng là bạn phải tìm ra câu trả lời phù hợp với chính mình. Nó phải cung cấp cho bạn đủ cảm giác rằng nó thỏa mãn cái bạn cần cho câu hỏi được đặt ra.

    Dưới đây là cách bạn có thể trả lời cho câu hỏi lớn: Mục đích của cuộc sống là gì?

    Mục đích của cuộc sống là hạnh phúc

    "Hạnh phúc không thể tự tìm đến, sở hữu hay kiếm được; hạnh phúc cũng không phải là ăn no hay mặc đẹp. Hạnh phúc là những trải nghiệm tinh thần khi ta sống mỗi phút giây với tình yêu, ân sủng và lòng biết ơn. "- Denis Waitley

    Một trong những kết luận rõ ràng nhất mà chúng ta có thể tìm đến là cần phải hạnh phúc. Tâm lý học phổ biến hiện nay thường sẽ nâng tầm hạnh phúc, biến nó thành thứ đức hạnh cao nhất, và điều này cũng được phản ánh trong những giáo lý chính thống của Phật giáo, cũng như những giáo lý của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

    Thật không may, chúng ta thường không biết chính xác hạnh phúc là gì, và do đó, sẽ khó có thể tìm được. Để biết làm thế nào để tìm thấy hạnh phúc, và có hay không nó là một mục đích trọn vẹn cho cuộc sống, trước tiên bạn cần phải khám phá loại hạnh phúc nào có ý nghĩa với bạn.

    Một khi bạn có một hình ảnh phản chiếu rõ ràng của bất cứ điều gì gọi là hạnh phúc, bạn có thể bắt đầu dõi theo nó thật sát nếu nó mang lại cho bạn ý nghĩa của mục đích cuộc sống, đây chính là câu trả lời cho một câu hỏi lớn.


    Mục đích của cuộc sống là để lại di sản

    "Tất cả đàn ông và phụ nữ tốt, phải chịu trách nhiệm tạo ra các di sản để đưa thế hệ tiếp theo đến một cấp độ mà chúng ta chỉ có thể tưởng tượng." - Jim Rohn

    Trong thế giới siêu cạnh tranh mà chúng ta đang sống, để lại một di sản thường ngầm được đặt ra là đức tính cao nhất. Để lại di sản là một cách mà chúng ta sẽ cảm thấy có giá trị trong xã hội và được ghi nhớ sau khi chúng ta ra đi. Tuy nhiên, điều này không cần phải đạt được thứ gì đó trên quy mô lớn, chẳng hạn như xây dựng đế chế kinh doanh hoặc trở thành vận động viên thành công - điều đó đơn giản có nghĩa là bắt đầu với quy mô gia đình và hãy để lại một thế giới trở thành nơi tốt đẹp hơn một chút so với khi bạn đến đây.

    Mục đích của cuộc sống là yêu người khác

    "Không chỉ tự yêu bản thân mà còn dành tình yêu cho người khác khi tay trong tay nhưng cuối cùng họ không thể phân biệt được." - M. Scott Peck

    Tất cả các triết lý và tôn giáo lớn đều tán thành tầm quan trọng của tình yêu. Tình yêu dường như là một tác nhân chữa lành cho đau khổ của con người và một cái gì đó kết nối chúng ta qua thời gian và văn hóa. Khi chúng ta có thể yêu thương người khác một cách vô điều kiện, chúng ta thấy môi trường của chúng ta tự nhiên trở thành một nơi ổn định và đẹp đẽ, và lăng kính chúng ta nhìn thấy thế giới sẽ tích cực và hiệu quả hơn.


    Mục đích của cuộc sống là tạo ra ý nghĩa của riêng bạn

    "Bản thân cuộc sống không có ý nghĩa. Mỗi người trong chúng ta tạo ra ý nghĩa và chúng ta đưa nó vào cuộc sống. Đó là một câu hỏi lãng phí, khi mà bạn đã có câu trả lời. "- Joseph Campbell

    Từ khi Nietzsche trình bày về cái chết của thần thánh hơn một trăm năm trước, chúng ta đã thấy sự suy giảm đáng kể trong việc phổ biến rộng rãi các tôn giáo trên thế giới. Những gì đã theo sau đã thay đổi rất nhiều trong xã hội của chủ nghĩa hiện sinh và chủ nghĩa nhân văn (hai triết lý đã trở nên tương đối phổ biến). Những ý thức hệ này cho thấy rằng ý nghĩa là cái gì đó chúng ta tạo ra, không phải cái gì đó được trao cho chúng ta bởi một sức mạnh to lớn hơn. Mục đích của cuộc sống do đó theo triết lý hiện sinh, là tạo ra ý nghĩa của riêng bạn và chính bạn mang nó thành thực tại.

    Mục đích của cuộc sống là tạo ra sự khác biệt tích cực

    "Mục đích cuộc sống là tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của một ai đó mỗi ngày, kể cả chính bạn." Dow Zantamata

    Tạo ra sự khác biệt tích cực có thể giống như một mục đích sáo rỗng và không gây được ấn tượng, nhưng khi chúng ta cố gắng làm như vậy trên một mức độ thực tế, ý nghĩa sau đó là chúng ta sẽ thấy thành quả lao động của chúng ta trong thực tế.

    Một lần nữa, cần phải nhấn mạnh rằng tạo ra một sự khác biệt tích cực không cần phải là bất cứ điều gì lớn lao. Chúng ta chịu tác động bởi truyền thông xã hội và văn hóa đường đại để nghĩ rằng chỉ có một ảnh hưởng tầm cỡ lớn mới xứng đáng theo đuổi, nhưng thực tế là những thay đổi nhỏ, có thể nhìn thấy thường mang lại nhiều lợi ích cá nhân tốt hơn.


    Mục đích của cuộc sống là có nhiều trải nghiệm


    "Trong vòng hai mươi năm tới bạn sẽ hối tiếc, bởi những điều bạn không làm hơn những việc bạn đã làm." - Mark Twain

    Một cách khác mà chúng ta có thể tìm thấy mục đích trong cuộc sống là có những trải nghiệm phong phú và thỏa mãn. Chúng ta chỉ có một cuộc sống, ít nhất là ở hình dạng con người này. Do đó, ý nghĩa được tạo ra khi chúng ta thấy hân hoan về các trải nghiệm qua ngũ quan. Du lịch, giải trí, tình yêu, mối quan hệ, thực phẩm tốt và trải nghiệm mới lạ là tất cả những cách mà chúng ta có thể làm điều đó.

    Mặc dù không phải ai cũng có nguồn lực bình đẳng để làm như vậy, họ vẫn có thể nắm bắt cơ hội trong cuộc sống của chính họ nếu họ muốn thực sự sống cuộc sống mà không hối tiếc.


    Mục đích của cuộc sống là tìm thứ gì đó quan trọng đủ để chịu đựng đau khổ


    "Nếu mọi thứ trong cuộc sống đều có ý nghĩa, thì hẳn cũng có ý nghĩa riêng cho sự đau khổ" – Viktor Frankl

    Đau khổ là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống, và dễ hiểu, nó mang rất nhiều người đến với câu hỏi về mục đích và ý nghĩa của cuộc sống. Có một số cách tiếp cận khác về việc chịu đựng đau khổ. Các triết lý phương Đông như Phật giáo và Ấn Độ giáo tin rằng ý nghĩa của cuộc sống là thoát khỏi chu kỳ đau khổ. Mặt khác, một cách giải thích phương Tây, ví dụ như của Viktor Frankl và Friedrich Nietzsche là tìm ra điều gì đó trong cuộc sống đủ ý nghĩa để chịu đựng sự đau khổ. Nietzsche gói gọn điều này trong cụm từ nổi tiếng của mình "Người có lý do để sống có thể chịu đựng gần như mọi thứ."

    Phong Trần

    Theo Trí Thức Trẻ"
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 06-10-2019 lúc 11:47 PM.

  4. #64
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=DcSHUkAqmQ4]

    Thật tốt là tối nay lúc ngồi làm việc thì m nghe được bài này. Thực sự là tốt.

    "Dạo gần đây, m luôn cảm thấy mọi thứ cực kì nực cười. Nực cười theo đúng ý nghĩa của nó. Buồn cười nhưng chẳng thể cười nổi.

    Từ tháng 7/2011 đến tháng 11/2011, hàng tuần cứ sáng thứ 3 lúc 4h30 sáng m dậy, đón con xe lúc 5h xuống HN để làm Luận văn ThS, khi thì trời mưa, khi trời sương giăng. Khi con oto chạy mất dạng còn m vẫn đang trong cơn buồn ngủ. M đứng ở đầu ngõ, đèn đường vàng tỏa một bóng trên đường quốc lộ 6, thậm chí người đi bộ còn chưa có ai, thỉnh thoảng là một vài cái ô tô tải, là một vài cái xe máy chở hàng đi chợ sớm. M đứng ở đó, chờ đợi con xe đến để lên trong cái cảm giác chuẩn bị say xe, sợ mùi xăng, một cảm giác mà giờ cứ đến đêm dậy là m cảm thấy, ngửi thấy.

    Hai ngày vạ vật ở HN, tối về nhà trọ con bạn tá túc, chỉ để cắm mặt trong phòng thí nghiệm, chịu đựng mấy đồng nghiệp ích kỉ, khó ở, chỉ để có kết quả báo cáo. Có những tuần xuống, trời HN ẩm quá không được mở phòng thí nghiệm, lại lóc cóc về. Có lần đúng ngày, tụt huyết áp, mặt trắng bệch, em làm cùng bảo trông mặt chị sợ lắm.

    Mấy tháng ròng rã thế, vừa đi dạy chính thức, vừa dạy thêm, vừa đi HN, vừa viết luận văn, dịch tài liệu, chuẩn bị bảo vệ. Đi bảo vệ cũng bảo k cần ai đi cùng, k cần ai ngồi dự. Bảo vệ xong trời mưa như trút, lội nước Phạm Ngọc Thạch sang Bách Khoa ăn mấy cái quẩy nóng ở Tạ Quang Bửu cùng con bạn là ấm lòng rồi.

    Suốt một năm qua, từ những ngày tháng này năm trước, đi khám - tự nhập viện, tự về, tự đi tiếp, tự lo lắng cho hs để chúng nó thi có kết quả mỹ mãn như thế. Tự vượt qua các triệu chứng phụ, tự tìm thuốc để phù hợp nhất và trộm vía có kết quả.

    Từ tháng 9/1999 đến giờ hơn 20 năm, hờ, từ lúc khăn gói không mang theo quả mướp nào lên HVT, tự vượt qua mọi chuyện, một chặng đường dài, không dễ gì m có được suy nghĩ như bây giờ, k dễ gì có vị trí như bây giờ, k dễ gì có những bạn bè như bây giờ, k dễ gì để có thể cảm thấy như bây giờ.

    Thế mà,
    Nhiều lúc, m như kiểu vẫn được coi là cực kì may mắn, cực kì suôn sẻ, cực kì thuận lợi, cực kì dễ dàng.

    Có rất nhiều thứ vẫn không thể thay đổi, một số thứ m cũng không thay đổi hay gọi là trì trệ cũng được.

    Thế nên, m mới cảm thấy cực kì buồn cười.

    Giờ bảo m, ôn lại những kỉ niệm đó, quả thực quá buồn cười. M còn chẳng thèm muốn tranh cãi, à không gọi là thanh minh, tranh luận, giải thích đi. Tất cả những gì m muốn nói, m đã nói. Còn lại là những gì không muốn nói, thôi thì cứ tạm gọi là sống để bụng chết mang đi vậy.

    M luôn luôn hiểu, mỗi người có một sự khó khăn riêng. Đương nhiên m tự hiểu, m chả có quyền gì đòi hỏi. NHƯNG, mọi chuyện luôn có lí do. M ít nói cũng luôn có lí do. M không tâm sự với ai cũng có lí do. M sợ hãi cũng có lí do. Giọng văn m tiêu cực cũng có lí do.

    Hai lần, m nghe thấy câu này, một người không thể đạt được thành công nếu như không có một gia đình hạnh phúc. M cười khẩy, chả biết đúng không, chỉ có điều, cuộc đời này luôn luôn có ngoại lệ.

    Một chút khó khăn nhỏ, chỉ làm cho hơi chùn chân, mỏi gối chứ không thể dừng nổi việc tiếp tục."

    Theo lẽ thường, m nên bộc lộ cảm xúc như trên đó. Như một con người thời tiết nhưng cũng có suy nghĩ sâu sắc khi học cùng với bọn hơn tuổi m suốt chặng đường 12 năm. Khi cậu 18+ tôi còn chưa đủ 17. Bảo sao chúng ta luôn cách nhau một quãng đường tít tắp.

    Nhưng không, m đã viết những dòng dưới đây trước. M vẫn tin vào một câu nói: Dù bạn có lạ kì đến đâu, thế giới này vẫn luôn có chỗ dành cho bạn.

    Cậu đã vất vả rồi.
    Tôi đã vất vả rồi.
    Chúng ta cũng đều đã vất vả rồi.
    Chẳng ai có thể hiểu hoàn cảnh bằng chính mình hiểu. Chẳng ai có thể đòi hỏi người khác nghĩ cho mình một chút.
    Cho đến khi cuộc sống kết thúc, chúng ta luôn phải cố gắng dấn thân về phía trước. Vì không một ai có thể biết, sau cuộc sống này, là một cuộc sống khác tồi tệ hơn hay thanh thản hơn.

    Vì vậy, câu hỏi về mục đích sống không còn cần tìm câu trả lời. Chỉ cần biết mọi thứ đều hữu hạn, không có quy luật nào tồn tại mãi mãi.

    Một người có lí do để sống gần như có thể chịu đựng mọi thứ. Phải, mọi thứ.

    "Destiny" - NEFFEX / ĐỊNH MỆNH (SỐ PHẬN)
    And oh, this journey / Và, chặng đường này
    I've been on since thirteen / Tôi đã ở đó từ khi 13
    Working hard and learning / Làm việc chăm chỉ và học tập
    Never stopping searching / Không bao giờ ngừng tìm kiếm
    Yeah, it's burning / Giờ nó đang bùng cháy
    All this passion hurts me / Tất cả đam mê này làm tôi đau đớn
    I took action working / Tôi đã bắt đầu làm việc
    Writing down these words, see / Viết những dòng này

    No, I'm not okay / Không, tôi không hề ổn
    I just wanna be something / Tôi chỉ muốn là một điều gì đó
    I don't wanna be nothing / Tôi không muốn mình vô nghĩa
    Living all alone / Sống một mình
    No, I'm not alright / Tôi không hề cảm thấy ổn
    I'm just barely getting by / Tôi chỉ vừa mới vượt qua
    But I'll tell you I'm just fine / Nhưng tôi sẽ nói rằng tôi ổn
    So, you leave me alone / Vì vậy, hãy để tôi một mình
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 18-10-2019 lúc 11:34 PM.

  5. #65
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    Hey, xin chào.

    Sẽ đến một ngày nơi này hoàn toàn chìm vào quên lãng. M cũng sẽ k còn cảm thấy cần phải nói bất kì điều gì để tiếp tục động viên bản thân, hay đơn giản là xả bớt suy nghĩ.

    Lễ kỉ niệm 20 năm cũng kết thúc. M tiếp tục cảm thấy bình thản với những cảm giác đó.

    Tổng kết năm 2019, không phải là những điều mới làm được của mình. Mà sẽ là những cái nhất.

    1. Công việc làm nhiều nhất: đi dạy. Điểm số cao nhất: 8.75
    2. Năm mà sức khỏe tồi tệ nhất, cùng lúc 2 loại thuốc và đốt tiền vì thuốc cũng nhiều nhất.
    3. Nơi đi nhiều nhất: Hà Nội, 7 lần. Vẫn may mắn vì có bạn bè hỗ trợ (bạn ĐH)
    4. Điều may mắn nhất: bằng cách nào đó, mọi chuyện luôn có xu hướng tốt dần lên.
    5. Điều nuối tiếc nhất: k dám đi du lịch một mình.
    6. Kiếm tiền nhiều nhất.
    7. Thứ học được nhiều nhất: đọc sách, học được nhiều thứ trong đó có thái độ kiên nhẫn và bình tâm hơn.
    8. Điều hài lòng nhất: vẫn luôn không bị ảnh hưởng bởi các ý kiến bên ngoài, duy trì cuộc sống mình muốn nhất.
    9. Điều mong muốn nhất cho thời gian tới: sức khỏe cho mình và gia đình.

    Vậy, nếu có duyên, gặp lại vào 2020.

    [https://www.youtube.com/watch?v=AiIBKcd4m5Q]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 24-12-2019 lúc 08:21 PM.

  6. #66
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=qBYc0XVU7Qw]

    Hey xin chào!

    Thế là năm mới đến rồi. Lại đếm tiếp 362 ngày còn lại cho vòng lặp tiếp theo để đến đích cuối.

    Năm mới,

    M đã mua một cái giá sách mới về bày hết truyện tranh, truyện dài, tiểu thuyết, sách dạy đời, sách thiếu nhi... của mình gom góp từ lớp 6 lên.

    M đã xem Hot gimmick live action.

    M đã nghỉ hơn 1 tuần không tới trường.

    M đã hai ngày đi ra viện tỉnh ăn hại ở đó và tiếp tục phải ra lần nữa.

    M đã quay lại nghe Linkin Park hàng trăm lần Waiting for the end, và vẫn như 10 năm trước, từng lời từng chữ như thấm vào đầu óc mình.

    Tôi vẫn đang chờ kết thúc của mình đến
    Tôi ước rằng mình đủ mạnh mẽ để đứng vững
    Đây không phải là điều tôi đã dự tính
    Nó hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi

    Những suy nghĩ quay với tốc độ ánh sáng trong đầu óc tôi
    Quá nhiều thứ đã rời bỏ tôi
    It's hard to let you go
    Phần khó nhất của kết thúc đó là bắt đầu lại


    M không thể nói với ai, không thể dựa dẫm vào ai, m không được khóc với ai, m không được lựa chọn yếu đuối hơn hay mạnh mẽ hơn như bây giờ.

    Nhưng ánh sáng đó, ánh sáng của niềm hi vọng, một người đã thắp lên với sự chân thành, vô tư mãi không bao giờ tắt.

    Đây không phải là kết thúc, đây cũng không phải là sự khởi đầu. Nếu được, xin hãy làm gì đó khác biệt. Nếu không, mọi thứ thực sự sẽ chỉ là vô nghĩa.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 04-01-2020 lúc 07:48 AM.

  7. #67
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=DEC5DfiAcp0]

    NHỮNG NGÀY KÌ LẠ

    Những ngày giáp tết, m quyết định cho học sinh nghỉ sớm. 24 tết sau khi đi đến trường buổi cuối về thì m cùng mẹ đi chọn đào. Quất thì sau mấy vòng lượn đã xách được một chậu về rồi. Hoa các loại trang trí cũng đã mua, m còn trồng được rất nhiều ngọc thảo, đặc biệt là sau vụ đi Mộc Châu m đã vác được một đống hạt ngọc thảo màu rất lạ ở đồi thông bản Áng về. Vườn hồng của m cũng nở, hoa giấy cũng nở

    Sau mấy vòng lượn lờ cuối cùng chọn được chậu đào bích, m không thích mua đào rừng, mặc dù hàng ngày đi làm m đều đi qua hố đào, nhìn những người chở đào bằng xe máy từ các xã vùng cao về mà nghĩ tiếc những rừng đào tự nhiên. Thế là nhiệm vụ trang trí nhà cửa, lo đào, quất cho có không khí đã xong. Lúc ý mới yên tâm chuẩn bị tết.

    Những ngày cuối năm qua đi nhanh chóng, chỉ quanh quẩn dọn nhà, mua bán, m thậm chí k có thời gian xem phim. Vả lại cơ thể m quá mệt, đình công đòi ngủ. Trưa 30 đi một m xuống nhà dì ăn cơm tất niên, nhìn đào quất còn đang ế, thấy hơi chạnh lòng. Trời mưa lất phất, đường vắng. Mấy năm nay m đều ra đường vào trưa hoặc chiều 30 như thế và nhìn thấy cảnh vật như vậy, chỉ muốn chui ngay về nhà hoặc tụ tập ở nhà ai đó, ăn cơm, nói chuyện. Nhìn ai đó còn đang ở chợ, cố bán nốt số hàng, cũng thấy gợn.

    Mẹ m thường bảo, chúng mày kiếm ra tiền nên thấy bình thường vậy thôi, chứ người đi chợ, người ta sống tiết kiệm từng nghìn đồng, Tết họ cũng chỉ mua một chút thịt, một chút miến để ăn ngày mùng một, mùng 2 lại ra vườn hái rau đi chợ. Đêm 30, trời mưa tầm tã, mất điện qua cả giao thừa, pháo hoa bắn lên trong cảnh trời đất tối om, k đến nỗi mưa đá nhưng cơn mưa xuân nặng hạt làm cho cảm thấy có chút ảm đạm. Nhà m k có truyền thống mừng tuổi lẫn nhau, từ bé đã vậy, m cũng quen rồi, m k quen việc thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Nhắn tin chúc mừng năm mới nhóm các chị em chơi thân ở trường và người anh em Đại Chén.

    Sáng mùng một trời tiếp tục mưa lạnh khủng khiếp, dù biết là kiêng nhưng m vẫn dọn dẹp sân nhà, k chịu nổi cảnh tan tác hoa lá. Vào nhà bác, thắp hương cho ông bà, chúc tết và về thay vì đi mấy chỗ. Mùng 2 ăn cơm với nhà dì xong thì đi cùng mẹ và dì 2 chùa gần đó, làm công đức chứ k cầu gì. K biết từ bao giờ nhưng m k còn thói quen cầu khi đi chùa nữa, m chỉ thắp hương, làm lễ và vãn cảnh.

    Mùng ba đi chùa Phật quang, vẫn thao tác như trên, xong m ra ban công tháp chuông đứng, nhìn cầu và dòng sông, bầu trời, gió mát.
    Đi uống nước và chém gió với học sinh chủ nhiệm cũ cùng tuổi. M chơi thân với mấy đứa và nói chuyện cũng khá đạt đến mức độ riêng tư. Mùng bốn lại cùng mẹ đi ăn phần vàng nhà dì, lại đi uống nước với học sinh. Gặp bạn cũ, hai thằng say rượu nên m cũng k mời vào nhà, m nhanh chóng chuồn vì thấy câu chào hỏi tương đối xã giao.

    Vậy là những ngày thật khác đã đến, m không còn nhận thông báo rằng "Thay mặt Đảng và nhà nước thân chúc...", m cũng k nhắn tin chúc mừng năm mới cho người bạn thân còn lại và cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy đã có một cuộc sống hoàn toàn khác, hoàn toàn xa rời, k còn có thể nhắn tin nói chuyện đêm khuya được nữa.

    M được nghỉ tiếp 1 tuần sau tết, mọi thứ yên lặng, mọi người hạn chế ra đường, ở phòng học thêm có thể nghe rõ tiếng lá rơi xào xạc, tiếng chim hót từ nhà m vọng sang. Cảm giác mọi thứ cực kì xa vời, cả quá khứ lẫn tương lai.

    Một buổi chiều không có cơn mưa lạnh phùn lất phất, m đi con đường nhỏ qua khu nhà m, qua con suối nhỏ có cây cầu sắt, qua khu vườn vắng vẻ, dọc theo bờ tường sân vận động, m đi bộ trong sân đó, không một bóng người, cảm giác như cảnh một bộ phim kinh dị, vắng vẻ và yên tĩnh. M đeo tai nghe bật bài hát yêu thích của m, nhìn cảnh vật trước mặt và những làn chạy trong sân vận động, Một cảm giác yên bình, thoải mái khó tả.

    Năm tháng quá vội vã.

    [https://www.youtube.com/watch?v=FF556uhO5I8]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 08-02-2020 lúc 11:54 PM.

  8. #68
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    Hey xin chào,

    "Tôi nhìn thấy những con quỷ của em
    Tôi nhìn thấy nỗi đau của em
    Nói cho tôi những vấn đề của em
    Tôi sẽ làm cho chúng biến mất

    Tôi sẽ là ngọn hải đăng của em
    Tôi sẽ làm cho mọi thứ ổn
    Khi tôi nhìn thấy những con quỷ của em
    Tôi sẽ dũng cảm đứng đó
    Tôi sẽ làm cho chúng biến mất"

    Nếu thấy những lời bài này hay, hãy lên Youtube, gõ: Timeflies, Demons

    Mọi thứ thật quá phù hợp nhỉ. Sao m lại tin có định mệnh nhỉ?

    M đã ở đây, 4 năm, 1 ngày. Mọi chuyện từ từ biến thành chuyện đã xảy ra.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  9. #69
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=DQr-dQbUMxg]

    Sáng m ngồi làm việc, lại bật youtube lên như mọi lần, vừa làm vừa nghe và thấy bài này lyric hay vãi chưởng :v

    Hôm trước 19/2, facebook có báo lại kỉ niệm 4 năm trước, m đọc lại cái post m viết ngay sau khi m nghe cuộc điện thoại đó. Và m thấy thằng bạn m nó comment ở dưới. Lúc đó, m chả nghĩ ngợi gì nhiều. Vì đầu lúc ý cũng hỗn loạn, chả nghĩ gì được. Giờ xem lại nghĩ chắc nó biết câu chuyện này từ lúc đó. Uhm mà chả sao. Việc của nó là im lặng. Hai lần.

    38 ngày nghỉ không đến trường, ở lớp học thêm m chỉ dạy các cháu 12, 13. Lớp 13 đó, có một cháu học chuyên Toán, điểm thi thấp hơn học sinh của m, nên ở lại ôn thi lại. Cũng là một thằng bé đặc biệt. Bố mẹ thì kì vọng. Nó bảo đóng cửa ở nhà, tắt điện học, em chịu được". Cái câu "em chiụ được" đó, trời ơi nó làm m nhớ lại cái thảm cảnh của m mà m đã từng kể đó. Nó bảo e cũng k quan tâm người khác nói gì đâu. Nhưng mà m biết, nó làm sao đã đủ tuổi để miễn nhiễm. Mà thôi, cuộc đời phải có áp lực như thế đó, vượt qua áp lực làm được điều gì đó, mới thấy bản thân có điều gì để nói.

    Hàng ngày, 17h m đi từ nhà ra sân vận động, đi ở đó 2-3 vòng ở làn số 4 rồi lại quay về, quãng đường khoảng 2-3km. M cũng đã được ngửi thấy mùi hoa mít, mùi hoa bưởi, m cũng cảm thấy tối ngủ ngon hơn, và quan trọng đây là những ngày m không phải làm một con nô lệ cho công việc. M được ăn ngủ thoải mái, được làm một kế hoạch bất kì nào đó m chợt nghĩ ra. Chứ không phải sáng, chiều, tối m chạy theo lịch dạy, chỉ sợ trễ giờ, chỉ sợ k đủ thời gian ngủ và đêm về một cảm giác mệt rã rời, cảm thấy vô nghĩa, cảm thấy không biết m đang cố vì điều gì.

    Đầu năm, mẹ muốn m đi làm lễ. Nói thật lòng, m 50:50, tức là m k có niềm tin tuyệt đối. Nhưng thật sự m vẫn tin. Thầy bảo đường công danh m được phù hộ. M tin và nghĩ về những năm tháng m đã cố gắng thế nào, m bệnh tật vẫn làm việc. Không thể ngồi không mà đạt được những điều đó.

    Còn lại, vế kia, thầy bảo: mất hẳn. Đúng kiểu m hay nghe All or Nothing. Nghĩ thật nực cười. Nghĩ câu, ôi từng ý tuổi mà mặt trẻ nhỉ thật đúng cười như mếu. Nhưng như m đã nói đó, m khác biệt, m đã miễn nhiễm rồi. Số phận hay hoàn cảnh đã xảy ra cùng với lựa chọn đã làm nên mọi chuyện thế này.

    Chiều tối, m ngồi ôm Bư trước cổng (nhà m k cho chó ra ngoài, sợ bẩn và sợ nó bị lây bệnh). Một chị đi qua, "ôi, yêu thế". Tất nhiên rồi chị, bao nhiêu công sức tiền bạc em nuôi nó, từ cho bú bình đến giờ. Một chú đi qua vòng xe lại, "cháu không qua bên sân đánh bóng chuyền hơi cho vui? Cứ ở nhà làm gì cho buồn", - Cháu đi bộ về rồi ạ", "Đi bộ cũng đi có một mình ý, vui gì đâu!", - "Vâng".

    Ơ chả nhẽ, lại gân cổ lên bảo: Sao chú lại mang cái suy nghĩ của chú cho cháu nhỉ, thực sự cháu KHÔNG CÓ buồn, dù cháu có ở nhà cháu cũng không thấy buồn, cháu đang ở với bm cháu khỏe mạnh, cháu có chó của cháu, cháu có việc để làm, để mong đợi, sao cháu phải buồn. Thật sự, nỗi buồn đến với m nó sẽ qua đi rất nhanh. Với m chỉ có sự tuyệt vọng, chỉ có nỗi lo lắng, không có hi vọng, không nhìn thấy đích đến, không có sức khỏe mới là buồn. Còn lại, nó trôi qua đi cực nhanh, vì nếu có ý nghĩa với cuộc đời m, nhất định nó sẽ ở lại.

    Nếu may mắn, có thể sẽ tìm được ai đó, có cùng một số sở thích, cùng muốn làm một số việc, cùng có một đích đến, hèn hạ mà sống cuộc đời an yên tự tạo cũng được.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 24-03-2020 lúc 10:37 AM.

  10. #70
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=9P-5B53KPwI]

    Người khó tính mệnh nhất. Là người xuất thân bình thường. Nhưng mang một trời ý chí. Tâm luôn cầu tiến, lòng luôn cầu thị. Trí luôn học hỏi. Thân thể luôn nỗ lực hăng say. Thiện lành ở hành vi. Thiện tâm ở lựa chọn.
    Đây tượng trưng cho việc tương lai không thể đoán định. Cho đức năng thắng số. Vận mệnh ở trong tay.
    Nguồn: Thiên An

    Càng lúc mọi việc càng trở nên khó khăn, những yếu tố xảy ra không thể đoán trước được. M lại tập trung nghe nhạc và suy nghĩ. Cố gắng hạn chế sự lo lắng. Cảm giác đó thật sự không dễ chịu tí nào. Tự nhiên m lại nhớ lại cảnh trong phần "Tên tù nhân ngục Azkaban" series Harry Potter. Lúc ông thầy Lupin hoá thành sói, bọn Tử thần Thực tử đang kéo đến trường Hogwarts, bên cạnh Harry chỉ còn người bạn Hermione và con Buckbeak.

    Lúc khó khăn chồng chất hãy nghĩ về một điều tích cực, hãy tìm lấy ít nhất một điều vui vẻ để nhìn vào. Đó là bí quyết.

    Trước đây m đã nói, m luôn ghi nhớ một câu trong đầu: Mọi chuyện rồi sẽ ổn, chắc chắn là sẽ như vậy. Cuộc đời m không thể vô nghĩa mà kết thúc được.

    Giờ m có một câu thứ hai để ghi nhớ cùng: Nếu không vượt qua được, thì m sẽ làm gì?
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 27-03-2020 lúc 09:12 AM.

  11. #71
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=K-BmRGcur5A]

    Đây là một MV rất hay, "Hope it hurts" - Dabin ft. Essenger. Đạo diễn hình ảnh lyric video: Vacades (một group người Đức).
    Tại sao m lại lần đầu tiên nói nhiều về một video nhạc như thế (thông thường m chỉ để link), vì trong đó có nhiều điều (rất nhiều kí hiệu và biểu tượng mà m vẫn chưa tìm ra ý nghĩa của chúng, m không thể tìm được các từ khóa để dẫn đến chúng). Đã có lần m nói m thích đọc truyện của Dan Brown rồi nhỉ, m thích mấy thể loại fiction gắn với lịch sử và tôn giáo như thế. Việc khám phá ra ý nghĩa sâu xa của chúng cho một cảm giác rất thú vị, hiểu được điều người làm muốn gửi gắm.

    Dạo nọ trên youtube có thịnh hành một trào lưu, "một thập kỉ qua đã làm được gì" và tất cả đều k ngờ được rằng 2020 một thập kỉ mới bắt đầu với quá nhiều khó khăn, mọi việc đều k thể tưởng tượng được, tất cả mối quan tâm và quan trọng giờ là sức khỏe, tất cả mọi người đều có nhiều thời gian để làm những việc trước đây đều nằm trong danh sách chưa làm được vì bận.

    Do lệnh cách li xã hội nên m cho học sinh nghỉ hết, kể cả lớp 12, 13 cũng nghỉ. Nhưng 1 tuần 2 buổi m vẫn qua phòng học thêm để kèm cho một cháu con người quen. Sáng nay, ngày thứ hai trời trở lại đẹp, nắng nhẹ khô thoáng, mấy cây bàng to ra lá xanh ngắt, một màu xanh lá non sáng lên dưới ánh nắng (mọi người hãy nhớ nhìn màu xanh lục đó khi căng thẳng, nó là một màu có tác dụng xoa dịu tâm trí, nó cũng là màu bù của màu đỏ, giúp mắt trở lại bình thường). M đứng ở lan can tầng 1, nhìn ra khoảng sân sạch sẽ, vắng lặng, tràn ngập màu xanh lá đó, những chấm nắng tròn qua kẽ lá rọi lên bức tường vàng úa cũ kĩ nhảy nhót vì gió nhẹ. Mọi thứ cực kì yên tĩnh và thanh bình như thế đó.

    Mọi năm trước, giờ này m đang tràn ngập cảm giác mong hè về, mong được chụp hoa bằng lăng tím, hoa phượng đỏ, chỗ m có một cây phượng cổ thụ và một cây bằng lăng kì tích mà m phát hiện ra vẫn đang còn đó. 18 năm trước mùa hè ở HVT dù buồn nhưng vẫn đẹp đẽ vô cùng, và lúc ý m cũng không thể nghĩ được từng ấy năm sau, m đã đi xa được đến thế này (hoặc là m vẫn dậm chân tại chỗ như vậy).

    10 ngày cách li xã hội, m không nghĩ về việc mọi thứ lặp đi lặp lại buồn chán hay gì, m vẫn ăn như trước, ngủ nhiều hơn trước (điều mà trước đây hiếm khi xảy ra), làm tài liệu bình thường, buổi chiều ra sân vận động (svđ vẫn đông vãi chưởng, càng ngày càng đông, một lũ điếc không sợ súng, chống đối lệnh) đi 8 đến 10 vòng và quay về, tổng quãng đường đi bộ hơn 5km, đã xem xong 7 seasons Strike back - phim hành động hay nhất từ trước đến giờ từng xem, thích nhất mối tình Will Jensen và Grace Novin - một sự bù trừ thú vị, những hành động nhẹ nhàng, sâu sắc, dịu dàng đối lập với một con người chất ngầu, thẳng thắn, rõ ràng. Chỉ có điều unhappyending.

    Vậy là trong tập thể 39 người đó, m là người thứ hai còn sót lại, là người mang giới tính nữ còn sót lại. Dừng lại. M biết người đọc nghĩ gì, nhưng quên đi. Vì sao thế, vì đơn giản là k thích, vì không phải m ở đây để làm một mảnh ghép ép buộc.

    M đã phải trả giá quá nhiều thứ để đổi lấy những điều m có bây giờ, m k còn là đứa trẻ ngơ ngác trong tấm ảnh thẻ lớp 12, ánh nhìn buồn man mác như lời thằng bạn, tất cả mọi thứ đã khác biệt lúc đó quá nhiều.

    "Một người ngồi trên một con thuyền đang chìm dần xuống biển, có một chiếc thuyền đi qua, người lái thuyền nói với người trên thuyền đang chìm: hãy lên đây tôi sẽ đưa anh ra khỏi chiếc thuyền đó. Người trên chiếc thuyền đang chìm trả lời: Không cần đâu, Chúa sẽ cứu tôi. Người lái thuyền liền rời đi. Chiếc thuyền nọ tiếp tục chìm dần xuống. Lần thứ hai, một chiếc thuyền nữa lại đi qua. Người lái thuyền thứ hai cũng nói y như người trước và người trên chiếc thuyền đang chìm cũng trả lời y hệt. Chiếc thuyền thứ hai cũng rời đi y như lúc trước. Người trên chiếc thuyền chìm xuống biển, sau đó được lên thiên đường gặp Chúa. Người đó hỏi: Thưa Chúa, trong lúc nguy nan con đã cầu nguyện và cầu xin Người cứu giúp, tại sao người lại không cứu con vậy ạ? Chúa liền trả lời: - Ta đã phái hai chiếc thuyền đến cứu con đó thôi!!!""
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  12. #72
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=YRyxqhTHwy0]

    [https://www.youtube.com/watch?v=LKKcffsRWiw]

    Xin chào,

    Thỉnh thoảng m post link nhạc lên facebook, m để một cái caption thế này: Music is my church. Và nó luôn đúng như vậy.

    Dạo gần đây, m đã sống hơn cả một định nghĩa về introvert person. Một buổi sáng, một cuộc tranh luận, nhưng m chợt cảm thấy có gì đó vượt qua giới hạn của mình. Và sau đó, m im lặng sống.

    M đi dạy lại sắp được 1 tháng, lịch trình bận rộn được 3 tuần. Không còn được đi thể dục hàng ngày. Buổi chiều chủ nhật vừa rồi, được học sinh cho nghỉ, sau cơn mưa rào m phóng xe ra sân vận động, con đường nhỏ m hay đi mưa bẩn nên m k thể đi bộ được. Sân vắng người, m leo lên chỗ cao nhất của bục khán đài, chỗ bức tường sơn trắng giờ có lẫn làn rêu đen, m đứng nghe 2 bài m mới add vào điện thoại. Chỗ m đứng trông ra một khoảng trời rộng phía đông nam, phía tây nhìn thấy mặt trời lặn nhưng hôm đó nhiều mây.

    Đó là lúc, m nghe nhạc, đầu nghĩ nhiều thứ nhưng lại k cảm thấy quá buồn. Giống như những mùa hè năm đó, m tựa cằm ở lan can tầng 2, xung quanh bằng lăng tím ngắt và phượng đỏ rực, m chỉ cảm thấy cô độc nhưng m k thấy buồn.

    Cảm giác cô độc, là thứ m đã hiểu từ lâu, từ khi còn cấp 2 chơi chung hội bạn thân, nhưng m luôn cảm giác m bị tách biệt ra, một cách nào đó. Nhưng m k hề có ý định tìm cách thay đổi bản thân để hùa theo. M luôn có ý nghĩ tự tìm lấy con đường hợp lí nhất mà đi.

    Tranh thủ thời gian sau tiết học, m đi chụp bằng lăng ở dọc đường bên ngoài trường cấp 1. Về up lên tự nhiên lại nhớ ra bài Until the time is through. Lúc năm cuối cấp 3 và năm đầu đại học, vẫn nghe nhiều bài này. Được đăng bài trên Quick and Snow show cũng gửi bài này. Là một bài hát giống như các bạn trẻ ngày nay hay mở Tạm biệt nhé.

    Tuổi teen và tuổi ty nghe cùng một bài hát, nhất lại là Khi thời gian qua đi, đúng kiểu nhiều cảm xúc khác biệt. Chỉ có điều sự cô độc vẫn vậy. Ngay từ khi, m ngồi ở đó, trên cái bể nước mưa nhà m, bên trong là một bữa tiệc vui vẻ. M đã hiểu chính xác cô độc nó là gì.

    M mới mua 1 đôi adidas, thích thì mua, mua bộ Tam quốc diễn nghĩa về đọc. Cho học sinh mượn mấy quyển sách, bảo chúng rằng, đọc quyển này lúc 18 tuổi và khi 28 tuổi sẽ thấy khác nhau.

    Sống yên lặng, ưu điểm duy nhất là sự tập trung. Còn lại mất nhiều thứ. Vì người im lặng sẽ bị lãng quên.

    Nhưng vì m biết là không phải tự nhiên m học được điều đó. Có nhiều thứ, nói ra cũng tốt, nhưng cũng có thứ, không nên nói ra, để đến lúc nào đó quên đi được, thế là tốt nhất.

    M không hiểu, sự lạnh lùng, sự im lặng của m đem lại tác hại nặng nề thế nào với người xung quanh. Nhưng sau những lần sự bộc phát của m chẳng đem lại thay đổi gì, cuộc sống m k tốt hơn lên, thì m chọn im lặng.

    Thay vào đó, m tập trung làm việc khác. Hình như, mọi người quên quá nhanh thời điểm m phải gác lại việc học. Để ưu tiên làm việc khác. Không dễ gì để có thể tạm thời như bây giờ.

    Không có Chúa, mọi thứ vận hành theo luật nhân quả. Ít nhất đến giờ, m thấy câu này đúng.

    [https://www.youtube.com/watch?v=olxwYTFU21g]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 21-05-2020 lúc 09:55 AM.

  13. #73
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/w1EarvF9lqU]

    Xin chào,

    Thêm một ngày trong năm thật bình lặng.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  14. #74
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=B0CthVprR3E]

    Hey,

    Như mọi năm, tháng 6 là tháng để m dốc kiệt sức vào ôn thi với các cháu. Sau đó m sẽ đi ăn uống bét nhè với HS, sẽ ngủ một giấc không mộng mị vào ngày sinh nhật. Sẽ kiếm việc k liên quan đến dạy dỗ để làm. Sẽ dọn dẹp phòng ốc, quăng đi mớ giấy tờ và tận hưởng nửa tháng hè.

    Tháng 6 năm nay vẫn ngày ngày cố nhấc thân đi dạy. Lớp 10, 11 vẫn học bình thường song song với lớp 12, 13. Những ngày nóng nhất quay cuồng coi thi, chấm thi, làm điểm, vào học bạ, làm các công việc chủ nhiệm, họp hành cuối năm.

    27/6: Học sinh tổ chức sinh nhật sớm. Chúng trang trí lớp, viết bảng chúc cô sống lâu trăm tuổi, thổi nến bóc quà. Cũng vui thật.

    28/6: HS đi chụp kỉ yếu, m và hs lớp chủ nhiệm đi chụp hoa sen của nhà hs. Cũng gọi là toại nguyện lần đầu được chụp sen.

    29/6: sinh nhật. M đã bước lên đỉnh của đồ thị cuộc đời rồi. Chuẩn bị sang bên phía xuống dốc của đồ thị. Sáng đi làm, chiều và tối đi dạy. 10h30 về trên con ngõ vắng vẻ yên lặng, chỉ có ánh đèn. M không còn đủ sức để nghe tiếng thở dài nữa.

    Như m đã nói, lúc gặp khó khăn cảm thấy mệt mỏi nhất, m m cũng từng nhiều lần nghĩ đến chuyện buông xuôi, nghĩ đến chuyện kết thúc.

    Nếu không vượt qua được, m sẽ làm gì. Thì câu trả lời là: Nếu không vượt qua được, m chỉ là một tâm hồn của một đứa trẻ mãi không lớn hơn được.

    Chắc m càng ngày càng trở nên ích kỷ, m càng chui sâu hơn vào vùng an toàn, m càng lạc lối. Nhưng cũng càng lúc m càng không còn cần những giấc mơ an ủi, m càng không cảm thấy cần phải nói ra. Điểm sáng cuộc đời, việc đi dạy, gặp HS vẫn đang cứu vớt m.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 19-07-2020 lúc 08:50 PM.

  15. #75
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://youtu.be/3Q2NtVIrPlU]

    Xin chào,
    Lâu nay, chỉ muốn nghe nhạc vẫn hay nghe nhưng để ở chế độ không lời. Tối nay, sẽ bật chế độ tự hủy. Sáng mai nếu trời đẹp, sẽ dậy tắm cho Bư, Bu, Đen Thỏ. Chiều mai nếu trời tiếp tục đẹp, sẽ đi xem đá bóng của học sinh ôn thi với các thầy và liên hoan chè chén.

    Vậy là sau một tháng tiếp tục cuộc chiến ôn thi. Ngày hôm nay mọi việc đã kết thúc. Không hiểu sao lúc làm thi, dù m k được coi phòng tổ hợp KHTN, k được xem đề nhưng m không hề cảm thấy sốt ruột. M và học sinh đã làm tốt nhất có thể. Giờ chỉ còn chờ mong xem quả ngọt đến mức độ nào. Thế là tạm biệt nốt 2001 và cả 2002. Thời gian thực sự rất nhanh, công việc của bọn m có một đặc trưng mà không một ngành nghề nào có được.

    Một tháng vừa qua m cũng chủ yếu sử dụng suy nghĩ nhiều hơn, vẫn không sử dụng nhiều giao tiếp. Vì thế m khó ngủ hơn. Đó thực sự là một điều không tốt.

    M cũng lại tự đi tìm thấy câu chuyện về việc đặt tên cho một đứa trẻ. Và m lại thực sự cảm thấy buồn cười, dù câu chuyện này k có gì buồn cười cả. Câu chuyện đó đáng được đưa vào danh mục để gió thổi mang đi. Vì nó chả có ý nghĩa gì với m cả. Với m, mọi thứ kết thúc ở hai chữ vô duyên. M luôn không bao giờ hiểu được cách mà mọi thứ đi đến nước này.

    Hôm nọ, con bạn ĐH của m nó đăng một bài viết và còm ment: Đã quen với sự cô độc đến mức mà có thể sống chung mà k cảm thấy buồn (nó đã 1 chồng, 2 con, Gia đình ổn, đi du lịch thường xuyên). Thế thì m là vô địch trong khả năng này rồi. M đã quen với từ này từ lâu, đến mức m k cần phải tâm sự với bất kì ai chuyện trong lòng để giải toả. Vì m đã quen việc tự giải quyết. Vì cô độc luôn là một hành trình của mỗi người. Chỉ có điều nó đến sớm hay muộn với mỗi người mà thôi.

    M ngồi nói chuyện với e chơi thân, mà m còn k thể rơi nổi nước mắt, k hề bị nghẹn lời. Có thể đến thời điểm nào đó, m sẽ cảm nhận được sự mất mát. Rằng những thời gian có mặt của một người mới là quan trọng, dù là người đó làm gì đi nữa. Nhưng không hẳn, có thể nó sẽ để lại một tiếng thở dài, nhẹ như tiếng một chiếc lá rơi.

    M không cần giải thích với bất kì ai, hay thậm chí ở đây về những suy nghĩ thực sự của m, về tấm lòng thực sự của m. Vì m chỉ muốn hành động, m chỉ mong hàng ngày m dũng cảm hơn, k thoả hiệp hay thờ ơ thêm nữa. M mong m có thể kiềm chế những việc m cần kiềm chế chứ không phải đồng nghĩa với việc sẽ sống trầm lắng xuống như vậy.

    Một tháng bận và m cũng không muốn đọc các thông tin trong nhóm đó nữa. Việc anh trai kết nghĩa thời phổ thông rủ m đi họp lớp lần n, có thể coi là họp nhóm lần n cũng được. Thật là buồn cười. Vì ai cũng vậy. Nếu là mình.

    Vì thế m không cập nhật được việc thằng bạn m có niềm vui. Lời chúc thì không nên chúc muộn. Nên m im lặng.

    Có thể mọi người cũng k phải chưa nhìn thấy hình ảnh một điều gì đó biến mất như khói bụi, như cát trôi qua kẽ tay. Hãy để nó đến một cách tự nhiên. Như vốn dĩ một điều gì đó đã xảy ra rồi cũng nhẹ nhàng biến mất. Và m không bao giờ có thể tìm được câu trả lời cho câu hỏi Vì sao.
    [https://www.youtube.com/watch?v=fqWUScqQVko]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 13-08-2020 lúc 07:56 PM.

Trang 5 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 3 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 3 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •