Chào các bạn,

ChuyenHVT.net thành lập 2005 - Nơi lưu trữ rất nhiều kỉ niệm của các thế hệ học sinh trong 15 năm qua. Tuy chúng mình đã dừng hoạt động được vài năm rồi. Hiện nay diễn đàn chỉ đăng nhập và post bài từ các tài khoản cũ (không cho phép các tài khoản mới đăng ký mới hoạc động). Mong ChuyenHVT.net sẽ là một phần kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của các bạn.


M.

Trang 4 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 CuốiCuối
Kết quả 46 đến 60 của 76

Chủ đề: Sau tất cả.

  1. #46
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=a2WUE0rpZWs]

    Xin chào, m vừa có hai ngày hoạt động hết công suất. Cả ngày vạ vật ở trường CN, đúng Tết Hàn Thực, đi ăn với các chị cũng tự mua cho m một cốc bánh trôi, một cốc bánh chay ăn cho có không khí.

    Trưa về nhà đa trường CN, ngồi nghe nhạc, buồn ngủ. Một m thầu cả nhà đa, không có ai cả, chỉ có nghe nhạc giết thời gian chờ thời gian chiều làm việc tiếp.

    Ngày thứ hai cũng vậy. Chiều về, tắm rửa ăn cơm vội lại đi dạy tiếp. Đến lớp, hs nói chuyện buồn cười quá tỉnh cả ngủ.

    Học sinh inbox riêng bảo m sao sống một cuộc đời nhạt nhẽo vậy, đi dạy hết giờ về như một con robot, em chẳng thấy cô cười, cô sống an toàn, sống khép mình thế để làm gì. Cô cứ thử điên đi, thử làm mọi thứ không suy nghĩ đi, cuộc đời có lẽ sẽ vui hơn đấy.

    Học sinh hỏi, từ trước đến giờ cô đã thực sự nói chuyện với ai chưa, hôm trước có người nhắn tin "Xin chào" với cô, cô trả lời thế nào?

    Thế đấy. Trước giờ chẳng ai hỏi m những câu như vậy. M cũng không cho ai cơ hội hoặc là họ nhìn m xù lông nên cũng chẳng dám lại gần. Giờ người đầu tiên hỏi mấy câu riêng tư thế lại là một hs với m là vắt mũi chưa sạch, nó nói với m những câu mà m cứ giật m thon thót vì đúng, mà m chẳng làm được.

    Nó bảo, cô từng bị tổn thương gì à. Cô sợ điều gì à, sao cô cứ nghĩ là nó to tát thế vậy, thời gian có thể xóa nhòa tất cả mà...
    Sao cô lại chọn một cuộc sống an toàn, an nhàn, nhạt nhẽo như vậy. Sao cô ko tìm bạn, đi ăn, đi uống rượu mà nói ra cho hết.

    M cũng tự thấy m nhạt, nhạt nhẽo dễ sợ, m luôn ko dám bước ra vạch an toàn, vì thế lí do gì m có thể nhận được những kết quả ngoài sức tưởng tượng. Mọi thứ m có, nhiều người có thể không có nhưng nó chưa phải là điều m cần. M vẫn có thể làm điều m muốn, nhưng m không thực sự vui. M sợ, sợ mọi điều xảy ra m ko kiểm soát được, m lại phải tự m dọn dẹp mọi thứ, tự m vượt qua mọi thứ.

    Hôm nay đi làm, hoa dâu da xoan đã nở rồi. Cuộc đời thấy thanh thản đầu óc được đến lúc nào cứ biết đến lúc ấy vậy.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 22-04-2018 lúc 09:24 PM.

  2. #47
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [Chelsea Cutler - "You're not missing me"]

    Thường thì khi đi làm, m sợ nhất là thứ hai.

    Nhưng tháng 5 thì không hẳn như vậy. M sắp được tổng kết, kết thúc một năm học với bao nhiêu cv, m sắp được nghỉ hè, m sắp bước vào tháng 6 nóng như đổ lửa, căng thẳng cùng 2000.

    Và mỗi sáng tháng 5 đi làm, m sẽ được nhìn những bông hoa dâu da trắng muốt, thơm dịu nhẹ cùng mùi với ngọc lan thơm ngọt ngào.

    M sẽ từng ngày nhìn hoa bằng lăng bung nở, và hơi buồn khi hoa tím nhỏ rơi tơi tả và m biết phải chờ 1 năm nữa mới được nhìn thấy một màu tím hồng bung cả một cây cạnh trường cấp 1.

    M đã có một ngày thứ hai mệt nhoài như thế, từ 7am đến 7pm, m quay cuồng: dạy, đi ăn chia tay đồng nghiệp, đi họp, lại về đi dạy. M về ăn cơm trong tiếng lải phải, tiếng ca thán. M lướt fb, tai m không nghe thấy gì, hay là nghe thấy mà nó trôi tuột. M xem lại inbox với hs, m đã kể cho nó một phần câu chuyện của m, tất nhiên không cụ thể, m bảo m viết mọi chuyện ở một chỗ - trên internet, khi nào chết m sẽ cho đọc.

    Điều đáng sợ nhất không phải là m sẽ nói mấy câu chống trả mà là m không cảm thấy gì. Tiếng thở dài không phải lúc chiếc lá rơi xuống mà là từ trước đó.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  3. #48
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=pSjE4xgV1rU]

    Mọi người thường nói cv của gv bọn m là rất đặc biệt. M cũng thấy như vậy.

    Hàng năm sau khi hoa phượng nở, bọn m bước vào những ngày tháng cuối cùng của tháng năm, hoàn thiện điểm, phê học bạ hs xong là đánh giá công chức, nhận tin m sẽ đi coi thi ở đâu.

    Buổi lễ tổng kết cũng sẽ cảm thấy rất nôn nao giống hs, ba năm một lần sẽ chụp kỉ yếu với hs, sẽ làm lễ trưởng thành ở lớp và ở trường. M sẽ luôn gặp những con người 18t giống bọn m khi đó.

    M chắc chắn dù có bao nhiêu năm qua đi nhưng m sẽ mãi nhớ về những ngày hè năm đó.

    Giờ m có một việc, đó là cùng hs ôn thi trong những ngày siêu oi nóng tháng 6. 23/6 kết thúc sẽ là thời gian chờ đợi hs bước vào cuộc chiến với bao lo lắng hồi hộp. 29/6 sinh nhật m sẽ hoặc ở nhà hoặc hẹn hò với người anh em của m. M và nó đã chơi với nhau 15 năm, đã đặt vé đi Đà Lạt kỉ niệm cột mốc quan trọng này, việc còn lại là cố sống đến hết tháng 6.

    Nhưng một nửa còn lại m không muốn xa lũ hs m đã làm việc thời gian dài qua, m muốn khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi, để m luôn được cảm nhận không khí nôn nao vừa háo hức vừa lo lắng nhưng cũng luôn nhìn vào mục tiêu phía trước. M sẽ luôn nhớ đến những buổi tối học đêm, cô trò còn trao đổi bài qua messenger, m mệt mỏi nhưng vẫn luôn phải cười và bảo học sinh cố lên.

    M đang đọc Đắc nhân tâm, cũng nghe quyển này hay lâu rồi mà giờ hs mới cho mượn để đọc, hs thì đọc từ lúc lớp 8.

    "Nó bồi dưỡng kẻ mệt nhọc, nó là hình ảnh bình minh cho kẻ ngã lòng, là nắng xuân cho kẻ buồn rầu và là thuốc mầu nhiệm nhất của tạo hóa để chữa lo âu."
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  4. #49
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=VH3mWd28Ndg]

    Xin chào,

    M mới đọc được mấy câu này hay nên share vào đây khi nào rảnh, lúc nào đó cần thì đọc lại.

    Ta chỉ có một kiếp sống để mỉm cười và cống hiến cho đời,

    Hà cớ gì ta lại bận lòng chuyện được mất của thế gian!

    Sống với tất cả những gì ta có thì nụ cười ấy mãi luôn làm

    Rạng ngời những ngày đen tối nhất."

    Tại sao chúng ta cứ đi tìm những thứ hào nhoáng bên ngoài,

    Bắt người khác gây dựng hạnh phúc cho mình trong khi đó là

    Thứ ta có thể tự quyết định.

    "Thầy Tâm Tiến"

    Mọi thứ đã xa quá rồi, xa đến mức m có ngoảnh lại cũng không thấy một bóng dáng nào. Hôm nọ, m đi ăn liên hoan tổng kết nhóm với hs 11, uống rượu với phụ huynh mấy chén, m cũng không thuộc loại thích thú gì cồn, nhưng mà phải uống.

    Mặt đỏ, người lâng lâng, phóng xe trên con đường vắng, m lại nói chuyện linh tinh với hs, m bảo m bỏ chạy, m ngu ngốc, m hèn nhát, và thật, m đã từng nhận một tin nhắn chỉ có một chữ ngắn gọn: "Hèn"

    Phải, thằng bé hs đó nó nói đúng, m không dám đạp đổ quá khứ, không bỏ qua quá khứ được, không sống ngày nào biết ngày đó được.

    M đi làm về, một ông buôn chó, có một đứa trong 4 đứa nằm trong lồng sắt thở hổn hển, nhưng m bất lực, m hèn nhát, m ko thể làm gì được, m chỉ chảy nước mắt vì không thể làm gì như mọi lần.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 28-03-2020 lúc 12:05 AM.

  5. #50
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=RI-HOQ27QEM]

    Xin chào,

    Mặc dù là những ngày tháng 6, nóng và căng thẳng nhưng m đang tận hưởng từng ngày một. Dạy từ 2h30 đến 6h00, nhóm hs mà chia ra 3 trình độ, thứ nhất tất nhiên là thằng nhóc hs đó, m đã nói chuyện rất nhiều gần 2 tháng nay.

    Dạy xong m đi giày và chạy bộ vào trường C2 m đã từng học ở gần nhà. Một con ngõ nhỏ, nhà nào cũng có vườn rộng, con đường bê tông sần sùi hai bên đầy hoa, hoa bướm, hoa cúc, đủ các loại hoa, và hơn hết là mùi ngọc lan thoang thoảng, mùi cây cỏ các mẹ mới dọn phơi bên đường, mùi mộc rất dễ chịu. Đó là cảm giác m đang thực sự sống, thực sự tận hưởng.

    Hs bảo với m, một tháng đủ các loại tiền: tiền học, tiền ăn, tiền... M bảo m ko quan tâm lắm, m không thực sự sống vì tiền, m chỉ cần thấy đủ, vì m không có nhiều tham vọng, m rót nước thì mực nước luôn đầy nên làm gì là một con người tham vọng, làm gì quá thực tế. Vì thế m bảo nó, m mới lạc quẻ trong cái cuộc đời này.

    Vì vậy một ngày tháng 6 nắng đẹp đẽ, m dạy xong trời đang đổ hoàng hôn thì m đeo tai nghe đi bộ trong sân trường vắng lặng, lá rơi, quả nhãn rụng, hoa ngọc lan thoang thoảng, m đi không biết bao nhiêu vòng, nghe nhạc và cố gắng không nghĩ gì cả.

    Thế mà trong lòng m vẫn cảm thấy buồn. M luôn cô độc, giống như việc m đang đi bộ đó. Lẽ ra, nếu có ai đó cùng đi, cùng nghe nhạc hoặc cùng nói câu chuyện hài nào đó, thì thật là tuyệt đẹp.

    M cũng chẳng xấu xí gì, người ngợm cũng được, học hành đến nơi, tính nết cũng dễ chơi, dù là bạn bè đi đâu cũng có nhóm chơi thoải mái không phải giữ kẽ gì, năng lực công việc cũng chạm mốc Khá Tốt.

    Vậy mà m luôn cô độc, thứ tình cảm dù m có với bất kì ai, đều không thể đến nơi, luôn có bức tường nào đó ngăn lại.

    M có thể nhận được một số tình cảm chân thành, nhưng ai sống chết vì m.

    Hs bảo, giờ cô cần, môt người coi cô là tất cả.

    M cũng chẳng cần gì nhiều, m người m thực sự có cảm xúc, một người m có cảm hứng, có chung quan điểm với một kẻ lạc lõng như m. Một người đủ độ lượng, đủ sức kiên nhẫn cứu vớt con người m.

    Nhưng trong lúc đi đó, m nghĩ m cũng quá quen với tình cảnh này luôn, ra đường m vẫn luôn ngẩng cao đầu, vì m vẫn đang có ích cho cuộc đời này, m vẫn đang cống hiến thời gian sức lực của m cho hs.

    Vì thế, dù thế nào, m cũng sẽ luôn đi tới, những tình cảm đẹp đẽ đó m sẽ nhớ đến giây phút cuối cùng.

    Chỉ có điều, m mong đến giây phút cuối cùng quá đi ^^

    Hs bảo cô sống thế là dại, cô định cứ như thế này mãi à.

    Uh, cô thế đấy, miễn là cô cảm thấy ổn. M biết là m đồng hành cùng chúng nó trong khoảng thời gian này, cuối tháng 6 chia tay sẽ rất buồn, đỗ đạt rồi chúng nó sẽ bay cao, đến một nơi rất xa, mọi thứ chỉ còn là kỉ niệm.

    M vẫn ở đây, lựa chọn một cuộc sống bình thường, một cuộc sống ẩn dật.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  6. #51
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    Xin chào,

    Tháng 6 đã chuẩn bị qua đi.

    M đã ôn thi cho học sinh, đã ngã sấp mặt khâu 3 mũi, đã nghỉ coi thi ở nhà dõi theo mấy đứa hs thi xong, có điểm đứa hài lòng đứa không.

    M đã đi ăn chia tay với hs, chúng nó chuốc rượu cho say đỏ hết mặt. Hát hò tung khói cái phòng karaoke, lại ra đường đôi ngồi hóng gió.

    Và giờ ngày gần cuối cùng của tháng 6 đẹp đẽ, m tỉnh dậy trong cơn mệt rã rời, đói chỉ muốn ăn cả thế giới và tắm cho 4 chó theo yêu cầu của mẹ.

    Và giờ, khi mọi ng đang đăng cmsn m trên fb, thì m chỉ cảm thấy chết tiệt cái ngày này, năm nào cũng vậy m luôn cảm thấy tệ vào cái ngày này. M chẳng bao giờ quên được cái cảm giác cô độc mà m đã phải chịu đựng trong suốt những năm tháng qua.

    Cái cảm giác khó chịu nửa muốn tiến đến, nửa không, luôn dè dặt mặc cảm tự ti này.

    Lẽ ra hôm nay m sẽ đi đảo, chấm dứt việc m sẽ ngồi đây cắm tai nghe, mở to loa để dằn lại cái cảm xúc chết tiệt m không thể kiểm soát này lại.

    [https://www.youtube.com/watch?v=7IyQnkAxOlk]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  7. #52
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=z2GvJtzn41E]

    Hey, xin chào.

    M mới từ ĐL về lúc 14h hôm nay.

    Thực ra, cái blog này của m, vì một số lí do nó không còn bí mật như m mong muốn nữa. Thôi, nhưng mà k sao, dù nó đã "lộ" thì m vẫn cứ sẽ tiếp tục. Đầu tiên là vì m, thứ hai là vì m cũng chả sợ gì nữa cả.

    Như đã nói từ năm ngoái, cứ hs thi xong, m tạm nghỉ việc dạy dỗ (thực ra năm nay m bắt tay vào dạy 2k1 luôn sau một tuần chỉ ăn và ngủ vẫn k hết mệt). Thì m bắt đầu chuyến rong ruổi. M biết cuộc đời m thú vị nhất là việc đó, đi và đi, chứ k phải kể lại mấy câu chuyện buồn trong quá khứ.

    Ngày 8/7 m đi xe xuống HN, gặp con bạn, đi ăn, bắt tax ra MĐ, đi xe xuống Móng Cái (thực ra bọn m dừng ở ngã ba đi về Cái Chiên). Đi 7h đêm xuống đến nơi 5h am, đi con bus ghẻ ra bến tàu, gặp hai nhóm các cháu 96 97 98 đi cùng, m nhanh nhảu chui lên 2 ghế đầu, ra bến ngồi ăn uống tí chỗ quán, nhiều chó quá, người ta nuôi nhiều chó thế chắc để bán lấy tiền hoặc cũng k có tiền để triệt sản cho chúng. Chó dạn dĩ, đáng yêu, hơi gầy, chạy loăng quăng sát bờ biển. Một đàn chó con rất đáng yêu, bụ bẫm, ngoan ngoãn mặc dù nhà chủ rất lộn xộn, hơi bẩn (m k thể đi nổi nhà vs ở đó)


    M mua vé tàu cao tốc và 6am đi vào đảo, lấy phòng (thực ra là cái nhà cũ của cô chủ nhà, tường bở gần hết, mái ngói được bạn của bạn thuê hộ vì hết phòng, được cái sạch sẽ và chỉ có 2 đứa nên đỡ). M thay quần áo đi tắm, trời hơi âm u (ở nhà mưa to, ở đảo rất hay toàn hơi mưa chứ k mưa to) đi tắm mà nước lạnh, m bị một con gì đó đâm vào tay mấy phát liền đi về.

    Tắm rửa xong đi ăn trưa, con móng tay to = cái tăm (thất vọng) đồ ăn bình thường xong ra bãi đá chụp choẹt rồi về nghỉ trưa. Chiều bọn m thuê 1 cái xe máy đi lượn mấy điểm trong đảo, có bãi biển Đầu Rồng rất đẹp, lại chụp các kiểu rồi đi vòng nữa sang bãi khác. Đào còn hoang sơ. Chiều về gặp vài chuyện k vui thế là kết thúc ngày đầu tiên.

    Ngày thứ hai: đi về từ sáng sớm. Cũng k còn j để chơi, hỏi ra đảo k có chợ thế là bọn m về luôn. Lần đầu đi đảo trong 1 ngày. Nhiều người cũng về :v

    Chốt lại, không đi lại lần hai.

    M đi dạy tiếp 22 ngày thì có lịch đi Đà Lạt.

    Sáng thứ 4, 1/8, m dạy một nhóm 11 đến 10h30, xong về hồng hộc đi pack đồ để chiều đi. Từ nhà xuống Hn, ra NB, đi mb đến ĐL, check in homestay đúng 10 tiếng đồng hồ, tắm xong đi ngủ lúc 1am.

    Vì rất phấn khích, đây là địa điểm m muốn đi nhất năm nay. 6h m dậy, xong các việc buổi sáng xách máy đi ra hướng hồ Hồ Xuân Hương, qua ngã năm, qua chợ ĐL hối hả buổi sáng, nhiều hoa quả và đồ ăn.

    M ra đến hồ, trời nắng trong xanh, m làm một đoạn hồ (hồ chu vi dài nên k thể đi 1 vòng được) quay videos và chụp một số ảnh, gặp em đẹp zai lúc nhìn thấy ở Nội Bài. Xong xuôi m quay về, uống 1 cốc sữa đậu nành nóng, ở đây có món sữa nóng: đậu nành, đậu phộng, đậu xanh, bắp rất ngon, đậu hũ nóng cũng siêu tuyệt vời.

    Quay về chợ Đà Lạt ăn một bát bánh canh và bún nem có củ cải trắng và dưa chuột muối chua ngọt cực ngon. No nê ra Gia Nguyễn gần đó, con bạn làm ly đen nóng, m uống sinh tố ngồi nhìn cảnh ĐL đẹp nên thơ hết xẩy.

    Xong xuôi bọn m về đi ra chỗ chị nhà bác lấy xe lượn, các điểm cần đi m đã note hết lại, chỗ ăn ngon cũng thế.

    Cuối cùng điều m thích nhất ở ĐL k phải là những thứ m đã lên kế hoạch, nó là con đường vắng vẻ bọn m đi qua với nhiều cây cúc quỳ mà m biết một ngày hanh tháng 12 nó sẽ nở tung lên. M chợt nghĩ m sẽ đến đây cùng ai đó vào tháng 12 nào đó, cùng thuê xe máy, cùng đi trên con đường đầy hoa vàng rực rỡ, gió mát.

    Đó là buổi sáng sớm m leo lên đồi Thiên Phúc Đức nhìn xuống TP, ngồi ăn gói đậu phộng k suy nghĩ gì cả

    Là buổi tối muộn, m ngồi ở quán ăn vặt gần nhà trọ uống một lúc 1 cốc sữa đậu nành nóng, 1 cốc sữa đậu phộng nóng trong cơn mưa nhe và về ngủ một giấc không mộng mị.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 06-08-2018 lúc 08:41 PM.

  8. #53
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    Hey xin chào,

    M lại xin chào vì hi, dạo này hơi bị nhiều chuyện đen đủi. Dù m có hẳn hội anh em, m có bạn thân, m có hs thân thiết. Nhưng m vẫn cần ngồi lại một m, suy nghĩ chính xác điều m cần làm. Dù lúc này m vẫn luôn tỉnh táo hết cỡ. M thiếu ngủ nhưng qua giới hạn, đầu óc càng k cần thiết nữa thì phải.

    Đầu tiên là tăng lương trước thời hạn, m vốn cẩn thận, hỏi chắc chắn mới làm. Nhưng cũng tạch k rõ lí do. Đó là năm ngoái. Ừ thì m cũng bỏ qua được.

    Giờ chuyển gv lên hạng. Tất nhiên m được anh em công nhận, m học hành đến nơi, m học được tiếng Anh, m làm tốt tin học. M được anh em đỡ ghét nhất.
    Thế mà m tạch, m thua kẻ mà anh em phỉ nhổ, anh ghét nhất.

    M không thấy buồn. Mà anh em buồn hộ m, ae cảm thấy bất công hộ m.

    M thì nghĩ đơn giản, m dễ hài lòng, m k thích bon chen, m còn hs phải lo cho chúng nó. M sẽ nhanh quên chuyện này.

    Hs đỗ đạt, nhập học và rời xa m. Đó luôn là cảm giác m phải trải qua mỗi năm. Những điều m đã làm cho hs, cho anh em, mọi người nhìn thấu nên m chả tiếc gì. M luôn nghĩ m sẵn sàng đi bất cứ lúc nào. Dù còn vài điều m còn hơi vương vấn, đó là mẹ m, là lũ chó của m còn anh em bạn bè.

    Những thứ m k làm được, những điều mà theo mọi người m đen đủi m chẳng thấy có ý nghĩa gì với cuộc đời đã qua của m.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  9. #54
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=e-Hm5jdGUVc]

    Hey, xin chào!

    Mọi chuyện rồi cũng đã qua. M đã tìm lại cảm giác thăng bằng với mọi thứ, tập trung hoàn toàn cho công việc, chạy show kb mệt mỏi mà tiền thì vẫn không thấy đâu.

    Hôm nay facebook nhắc lại ngày này 4 năm trước, ngày mà cậu quyết định setup ngày họp lớp sau, ừm kb bao nhiêu năm gặp lại. Lúc đó m mới kết bạn được hơn 1 năm. Vụ setup cũng nói chuyện không chủ ngữ, vị ngữ của m. Cuối cùng m cũng đã góp mặt.

    4 năm. Thời gian cũng ko quá nhanh như m tưởng. Đến hs m dạy 3 năm hết một khóa - một vòng tròn còn thấy nhanh như vậy.

    4 năm chẳng là gì vì m cũng vẫn nhớ y nguyên cảm xúc đó, một cảm giác lâng lâng vì luôn có người dõi theo m, luôn chờ m. Giờ m hạn chế để những cảm xúc đó sống lại. Nó chỉ đột ngột xuất hiện vào một ngày rảnh rỗi nào đó và m chợt tìm thấy một bộ phim (m mới xem To the boys I've loved) và m thấy ở đó một con người nhiệt thành, sống chết cho lựa chọn của m.

    Có câu: Người phù hợp sẽ xuất hiện vào lúc không ngờ nhất. Nói thật, m chẳng chờ đợi. Kể cả tương lai giả sử cứ nhạt nhẽo thế này, cứ lòng vòng với công việc thế này, m cũng chẳng có lựa chọn nào khác.

    Người như cậu, làm sao có thể tìm thấy lại lần nữa trong cuộc đời này.

    Và cũng không nên tìm lại người như vậy.

    M rất muốn bắt đầu lại một cuộc đời khác. Mà chắc gì lúc bắt đầu lại, m có thể sống ở đây. Có thể m sẽ đi thực hiện cái giá cho tội lỗi kiếp này. Nhưng ít nhất, m hối hận một điều: xuất phát của m cũng k ra gì, dù m có cố gắng bao nhiêu, điều đó k thể tới với m.

    Nhưng giờ m chấp nhận, m cố gắng, đó là điều m k hối hận từ sau đó. Thằng bạn m ăn nói lung tung, khó chịu, m cũng chỉ im lặng vào fb nó hủy kết bạn, m k còn vào fb cậu hay ai đó để tìm một vài thông tin mới nữa. Đó là cách m sẽ sống những ngày vô định, cảm thấy không làm gì cho chính mình, chỉ đuổi theo những mục tiêu của người khác.

    Nhưng một vài lúc nào đó, những suy nghĩ trong cái đầu lạnh của m nó k điều khiển nổi cảm giác nhói đau của cơ thể vật lí này, khi m nhìn thấy một ai đó sống chết cho người khác, cái cảm giác thực sự sống đó, thực sự mong muốn làm điều gì đó cho riêng m, thực sự làm một điều gì đó riêng tư chỉ 2 ng biết. M có thể chẳng bao giờ hiểu được.

    [https://www.youtube.com/watch?v=2PBtWOSSECs]
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  10. #55
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=o7QMeZDrw-U]

    Hey, lại xin chào.

    Kể từ cái post cuối m viết đến giờ cũng đã khoảng vài tháng, nhiều chuyện cũng đã xảy ra, nếu k thì m cũng cứ im lặng mà làm việc và sống thế thôi.

    Một hôm m đi dạy về thì thằng bạn nhắn tin, một bài thơ (k hiểu ông kễnh sáng tác hay ăn cop), thật m cũng k nhớ nội dung là gì, rồi nó bảo: tôi thương bà, người như bà xứng đáng được hạnh phúc. M bảo, ông say rượu à. Rồi nó kể lảm nhảm, kể cả cái chuyện ngày xưa đó, cậu hôn cái M đó xong về bảo chả cảm xúc gì. Hờ, hóa ra k phải m vẫn ở đây mà là Hóa ra m ngây thơ như vậy.

    Sau đó thì một ngày đẹp trời m đi khám bệnh, anh bsi bảo: E nhập viện đi, e về có vấn đề gì anh k chịu trách nhiệm được. M gọi cho con bạn, nó bảo xuất lại viện, m gọi anh bsi quen, a cũng bảo xuất lại viện. Ừ thì xuất lại viện, các bạn bsi rất cáu m, chắc nghĩ bụng: cho bà chết đi.

    Xe đi thuê đã về mất nên m đi xe khách về, đói, mệt, buồn ngủ, chán nản lên xe làm giấc đã về đến quê hương. Trời mưa tầm tã, cơn mưa đổi gió trời trở lạnh, cả phố mất điện tối om. M bảo tài xế cho xuống chỗ quen mà ông bắn một phát qua, m xuống xe cứ thế đi giữa trời tối và cơn mưa ướt tầm tã thế. Nhưng lòng m bình thản kinh khủng, m k sợ sệt hay cảm thấy gục ngã. Đơn giản m cứ đi như vậy đến khi gặp mẹ và về. Dù gì m vẫn còn nhiều người xung quanh.

    Ăn cơm tắm rửa xong đăng cái stt trên facebook: Erase me now xong đi ngủ. Sáng hôm sau dậy đóng đồ đạc vào vali, tất cả những thứ cần thiết thêm cả máy tính và tài liệu làm cho hs. Thuê con xe, đi 1m ra viện tỉnh xin giấy chuyển, chiều đến viện nhập xong với nhắn cho con bạn. Vào viện các bác thấy m vali đồ đạc như đi du lịch, còn bảo: cháu đi viện lần đầu à?

    Ở viện tầng 9, hàng ngày chỉ có 3 việc, uống thuốc ăn và ngủ, sáng sáng đi thể dục ra chợ ăn sáng no nê rồi về uống thuốc. Cuộc đời đâm ra đơn giản, thanh thản. Người ta càng sống càng hoàn thiện bản thân, m đây càng sống bản thân càng khiếm khuyết. M cố gắng, m giữ gìn nhưng một cách nào đó vẫn có điểm đen.

    Về nhà, quyết tâm ăn ngủ một tuần tiếp xong lại lao vào công việc. Cuộc đời giờ quá đơn giản, bài học m rút ra sau nhiều lần như thế, m sẽ luôn THÍCH NGHI được, bất kể là hoàn cảnh nào. Nhìn thấy rõ hơn ai bên m, ai k bên m. Ai sống đối tốt với m, ai đối k tốt, để biết.

    Còn lại, đều k có gì quá quan trọng, k vượt qua được.

    Tặng bạn bài hát này, nếu bảo m vượt qua được mọi chuyện chỉ nhờ việc nghe nhạc và suy nghĩ, tin k?
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  11. #56
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=hEao...feature=share]

    Xin chào!!!

    Nghe cái giọng là đã biết m k còn tí sức sống nào. Hôm nay 8/3 thật, mà m thì cảm thấy như còn phải căng sức, căng đầu óc lo lắng cho người khác hơn chính m.

    Sáng m đi dạy. 12h về ăn cơm, nghỉ. 2h có mặt dạy ca chiều. Duyệt văn nghệ cho hs đến 6h. Lại về, ăn cơm, tắm, uống thuốc, lại đi dạy đến hơn 10h đêm.

    Sau một ngày bão lũ như hôm qua, m còn bỏ dở cả bữa cơm tối. 10h đêm học xong hs mời đi ăn ốc. Làm 9 con vào bụng mà bụng thì sôi òng ọc.

    Mắt biếc mới đặt về chưa đọc nổi 2chục trang.

    M chả nợ nần ai để phải sống gồng lên như thế cả.

    Một bữa cơm ngon, tâm trí thoải mái ăn còn không được. M còn phải chạy lo cho chỉn chu mọi việc.

    Trí não m nó nhiều lần như vậy, khi bị tra tấn cả về sức lực và trí lực. Đêm nó mơ những giấc mơ ảo vọng để tự nó cân bằng. M tỉnh dậy đột ngột lúc sáng sớm. Cố gắng quay lại giấc ngủ cho đủ tiêu chuẩn 8h hay 7h cũng được. Một vật thể gì đó nặng trĩu, trơn tuột đè nặng, ko thể vứt ra được.

    26/2/2019.
    Sáng m dạy 2,3,5. Chiều tắm gội, dọn đồ bắt xe đi HN. Người anh em chờ ở bến bus, đi ăn vịt, đi bộ về cùng những vấn đề được kể và m góp ý hướng giải quyết. Vào vinmart mua hoa quả, đồ ăn vặt về liên hoan.

    27/2/2019
    M xuống viện lúc sáng sớm. Mọi chuyện vẫn trong kiểm soát. Lại ra vinmart mua đồ ăn về. Tối về đến nhà lại đi dạy bình thường, cứ như hơn 100km k là gì.

    Trong câu chuyện bão lũ, có người bảo m hái ra tiền. Dạo này m cũng tiêu như đốt ra tiền. Chả sao. Cuối cùng thì tiền cũng chỉ để đốt và quan trọng là nó hỗ trợ thực hiện điều m muốn.

    Bọn m đang planning Côn đảo. Lâu lắm rồi m k có cơ hội được nếm cái cảm giác tự do k bó buộc đó.

    M và người anh em, giờ k cần phải chia sẻ từng câu chuyện buồn, từng vấn đề nan giải gặp phải. Vì bọn m đều đã quá bình lặng rồi. Đi qua cơn bão lũ, cái giá phải trả chính là sự bình lặng đó.

    Mọi việc nhiều khi cứ nghĩ, m chịu thiệt đi một tí, m mệt mỏi hơn một tí. Nhưng mà thôi, hi vọng hậu vận sau này đối đãi tốt với m một tí. Hoặc đơn giản là, kể từ đó m không còn hối tiếc gì nữa.

    # Dạo này m hay search youtube nhạc dễ ngủ, nhạc học bài. Nếu cảm thấy không muốn nghe thứ gì hãy cứ đừng nghe.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 17-03-2019 lúc 11:20 AM.

  12. #57
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    "Been there, done that" - NOTD.

    Đi ngược đường, nhiều lúc vui mà cũng có lắm khi mệt mỏi. Mệt mỏi không phải vì chính m, vì m đã suy nghĩ rõ và biết rằng, m sẵn sàng cho bất kì tình huống nào và tin tưởng rằng m sẽ thích nghi và tìm thấy điều tốt nhất m cần làm.

    Mệt mỏi vì có những người mãi chả bao giờ nhận ra, tất cả mọi việc đều có lí do. Kể cả cái câu m hay nói, mọi thứ đều có ngoại lệ cũng là đều có lí do cả.

    M cũng vẫn thường nhớ đến một câu nói của một nhân vật truyện tranh m đọc (tất nhiên truyện chỉ là truyện) nhưng trải nghiệm của câu nói đó là thật. "Không ngờ lại thế này". Có thể hiểu rõ thành: "Không ngờ m có thể đi đến nước này". Không ngờ sau ba giấc mơ báo mộng và sau tất cả những chuyện đã qua, m ngồi đây và chiêm nghiệm.

    Nhà m có một vài biến chuyển. M cũng suy nghĩ nhiều việc liên quan. Tất nhiên m vẫn luôn suy nghĩ nhiều từ hồi đó. Và m cũng thích nói chuyện ẩn ý. Đơn giản vì m chưa tin tưởng ai để nói hết.

    M vẫn cày như một con trâu chính hiệu, một con trâu mà thằng bạn bảo lúc đầu gặp cứ nghĩ già tuổi hơn vì hay suy nghĩ, ít nói. Trừ lúc sức khỏe ko tốt, còn lại, m luôn nghĩ rằng phải chăm chỉ. M chẳng đủ tài giỏi để làm việc với đơn vị tiền tỉ. Xây cái nhà như resort đăng lên Facebook khoe cho mọi người lác mắt.

    M chỉ muốn có 1 ngôi nhà xây nhỏ, có vườn, có 4 con chó của m. Nó chết đi m sẽ chôn trong vườn. Muốn mỗi năm đi du lịch một nơi mới cùng với mom. Ngoài điểm sáng đó, điểm sáng còn lại của cuộc đời m bây giờ là gặp các khoá hs, ngồi bàn bài, giải đề thi với chúng.

    Đó là điều cuối cùng m muốn làm. Mới đây, m bảo học sinh cũ, đến sống mà còn phải nhanh lên, thế thì chết mie đi. Sống là để luôn cố gắng, nhưng cũng phải để lúc ngồi nhìn mấy chậu hoa m ươm nở hoa ở góc sân cũng không cảm thấy một chút sân si gì.

    Thế thôi, còn đi lúc nào cũng được. Sẵn sàng cho mọi việc. Nhưng cũng luôn sợ hãi những điều hiện tại làm m hạnh phúc mất đi.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

  13. #58
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.youtube.com/watch?v=gK16F8HIXZ8]

    [https://www.youtube.com/watch?v=u9NwhjKMeUw]

    Hi, xin chào.

    Vẫn như thường lệ m có mặt ở đây vào khoảng thời gian này của năm. Là ngày hạ chí và biết rằng m đã kết thúc tiếp một vòng tròn của công việc.

    Hành trình đi tới của m, đến giờ này vẫn còn có người muốn dõi theo, uhm cũng đã là điều an ủi. Thực sự, m cảm thấy cuộc sống m tương đối nhạt nhẽo hay nói khác đi là quá đơn giản. M cũng không cần gì nhiều.

    Một năm. Từ lúc đó đến giờ là ba năm. Chỉ một năm mà cũng có quá nhiều chướng ngại vật cản trở m. Và giờ m ngồi đây, tâm thế bình tĩnh vì m biết rằng khó khăn của năm vừa rồi đã qua. Mọi thứ vẫn tiếp tục tốt dần lên.

    Những ngày tháng đó, m chỉ luôn suy nghĩ rằng, không cần phải nghĩ quá nhiều, chỉ cần m cố gắng, m tự giảm áp lực lên m, m k suy nghĩ tiêu cực hay phức tạp, m vẫn đang trong con đường tiến lên, m cũng không phải trả giá bằng quá nhiều tiền, m vẫn có bạn bè để dựa vào, m vẫn còn hs để cùng hướng tới mục tiêu của chúng nó.

    Và giờ m đã làm được.

    Tất cả mọi chuyện đều đang ổn.

    Sau khi ôn thi xong, m đi làm thi về và liên tục đi ăn liên hoan cùng học sinh. Vốn m định im lặng thực hiện việc hôm nay sẽ leo núi Bài Thơ ngắm vịnh. Nhưng vì một số lí do khách quan m chưa thực hiện được.

    Và m đã có một ngày yên tĩnh theo đúng ý m và đúng ý nghĩa của nó. M tắt hết thông báo facebook, zalo. Sáng ngủ dậy, ăn sáng xong, xúc đất đổ vào vườn. Việc lao động chân tay cả sáng và chiều sau một thời gian dài chỉ dạy học làm m thực sự thoải mái. Hơn hết, đầu m k nghĩ gì cả.

    Thời gian gần đây, m thực sự thích sống trong im lặng, việc m kết bạn facebook với mẹ m cũng làm m ít nói hơn. Và m thấy tốt. M thực sự hiểu câu Im lặng là vàng. M sẽ nghe nhiều hơn, chắt lọc nhiều hơn để học tập được thái độ Thấu suốt.

    Việc nghe nhạc cũng vậy. Từ khoá youtube của m bây giờ là Nhạc không lời vui tươi và m đã tìm thấy giai điệu yêu thích đó khi m ở Vincom.

    M k chắc m sẽ có nhiều trải nghiệm mới lạ cho mùa hè này, nhưng dự định và lựa chọn thế nào cũng sẽ cố gắng để không hề hối hận. Và m chỉ cần có vậy.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 05-07-2019 lúc 10:46 AM.

  14. #59
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    "You love me REAL or NOT REAL?".

    Hey, xin chào.

    [https://www.youtube.com/watch?v=vOXZkm9p_zY]

    M lại mơ thấy cùng một giấc mơ ác mộng lần thứ tư. Thực sự ác mộng vì kể cả trong mơ m cũng không thể tìm ra giải pháp cho ác mộng đó.

    Nhưng mà, ác mộng sẽ sớm biến mất. M cũng sẽ sớm biến mất một thời gian. Vì vòng tròn của m đã bắt đầu. Hnay là ngày cuối cùng của kì nghỉ hè 2 tháng. Là chuỗi ngày thiên đường và địa ngục của m luôn. Vì thực sự m chỉ được nghỉ chính xác 1 tuần.

    Dạo vừa rồi, m có đọc được 2 quyển sách. Một là " nguồn cội" - Dan Brown. Hai là "Sức mạnh của tĩnh tâm"- Hải Hoà. Quyển 1 tất nhiên m đọc vì đó là tác giả ưa thích, chủ đề ưa thích của m. Thực ra m mua từ tháng 5 năm ngoái mà bận giờ mới đọc được. Quyển 2 thì là vì não m cảm thấy cần đọc thứ như thế và m search và mua về. Quyển thứ ba, Trí tuệ Do Thái đang trong trạng thái chưa bóc tem, chờ đọc.

    Nói chung, với m đọc sách có hai mục tiêu. Một là tìm kiếm cái mới hoặc điều m cần học hỏi. Hai là, kiểm nghiệm những thứ m đã biết. Thực sự đó là 2 quyển sách đáng đọc.

    Mặc dù năm nay m k thực hiện được kế hoạch đi Côn đảo và leo núi Bài Thơ. Nhưng nghĩ một cách tích cực m có thời gian sạc lại năng lượng cho đầu óc, m giúp được các đại ca việc nhà. Thế cũng tạm ổn.

    Khi còn trẻ ta có thời gian và bạn bè thì lại có ít tiền. Khi già hơn, có chút tiền thì chỉ còn lại mong ước của bản thân. Thực tế phổ biến là như vậy và cần phải tùy duyên theo nó.

    Nghĩ về việc năm vừa rồi vượt qua bao nhiêu vấn đề về sức khỏe trầm trọng, hoàn thành việc ôn thi cho hs với số điểm m hoàn toàn thoả mãn. Mừng là m đã giải quyết được nhiều việc.

    Sau cơn ác mộng, cảm giác sợ đi vào giấc ngủ thực sự khó chịu. Nhưng m đã tiếp tục vòng tròn này rồi. M không có con đường quay lại. Chỉ có điều, m sẽ luôn cố nhớ rõ điều gì là quan trọng, điều gì là tốt nhất cho m. Còn thì NƯỚC chảy theo dòng. Uốn lượn thế nào cũng sẽ tới nơi thôi.

    Câu nói trên đầu đó, là của Peeta nói với Katniss. Sau mọi chuyện, ta tìm thấy cách chơi đùa với khó khăn, với cơn ác mộng hàng ngày vẫn gặp. Vì có một người luôn ở đó, biết rõ chính xác ta cần gì.

    It's too late and it's too sad.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 03-08-2019 lúc 12:39 PM.

  15. #60
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    05-09-2009
    Bài viết
    83
    Cảm ơn
    0
    Đã được cảm ơn 2 lần ở 2 bài viết

    Mặc định

    [https://www.facebook.com/10848330052...T-0yA&theater]

    [https://www.youtube.com/watch?v=9upOrq9G-bs]

    Luôn là như thế.

    Trước khi cơn bão tới, là những buổi chiều ráng hoàng hôn đỏ cực epic. Là một buổi sáng ngày nghỉ sẽ cực kì nắng ráo, thoáng đãng, ngửi rõ được mùi nắng.

    Và mọi thứ sẽ cực kì yên bình, như bức ảnh mình chụp vội, như bài hát là lời kể chuyện của Alec Benjamin.

    Còn vế sau, thôi bỏ qua đi cho đời tươi đẹp. Chắc hẳn đó là một cơn gió thôi.
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net
    Lần sửa cuối bởi thuytro, ngày 29-08-2019 lúc 10:15 AM.

Trang 4 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 4 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 4 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •