Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: Đêm ... Một mình... Nhật Ký

  1. #1
    Thành viên tích cực lineker's Avatar
    Ngày tham gia
    06-10-2008
    Tuổi
    34
    Bài viết
    159
    Cảm ơn
    73
    Đã được cảm ơn 216 lần ở 84 bài viết

    Mặc định Đêm ... Một mình... Nhật Ký

    04:30 AM, Thực ra là phòng vẫn có 3 thằng mình quên chìa khóa phòng ném ở công ty nên phải qua phòng tụi nó ngủ. Vừa xuất hiện bị hai ông bạn quý hóa lấy vodka ra đập say nhừ bất chấp việc lý do còn có nhiệm vụ. Thức dậy giữa đêm với tiếng ngáy đinh tai nhức óc -> ngồi bật lap và code ... Ơ đời lập trình viên nó thế. Lúc người ta ngủ mình thức. Code song và rồi theo thói quen lại ngồi thừ ngẫm nghĩ ... và nhớ ...

    Tết năm nào nó cũng viết một bài tổng kết. Nào là những việc làm được những việc không. Dở dang có, kết thúc có, tỏa sáng chốc lát có và cả bụi bặm nữa. Nhưng rồi năm nay nó lại không viết nữa. Viết gì ? khi mỗi năm đi qua điều nó đạt được đơn thuần chỉ là số tuổi cộng cộng (biến i++ trong lập trình nghĩa là i tăng lên 1). Thời gian xoay vòng cứ như một cái máy tính vậy bật nguồn lên làm việc chơi game, rồi tắt đi và hôm sau lại bật. Thời gian đã dành cho bạn bè của nó ở cái lứa tuổi ấy rất nhiều nốt son đánh dấu cái khác đi trong bản nhạc trầm buồn của con máy IBM cũ mèm khô khốc. Nhưng rồi nó vẫn vậy, nhiều tiền lên có lúc ít đi nhưng lại tiêu hết chung quy đến cuối tháng thì ngân quỹ như nhau. Thằng bạn nó có lúc từng hỏi "mày không sắm gì cho bản thân à". Nó cười khẩy "Sắm gì hả bố, nhà tao còn cái gì mà phải sắm nữa. Ông bà bu đủ để xoay trở rồi, tao chỉ việc ăn bám và dành tiền lương đi nhậu thôi" và vẫn như mọi khi thằng bạn nó lại trố mắt ngạc nhiên. Đêm 5:30 AM thao thức và tự nhủ "Vứt m... nó hết mấy cái lý thuyết sách vở về nhân học đi. mình đã đọc cả ngàn cuốn có lẻ từ mẹo vặt đến tứ thư nhưng rốt cục mình có vui đâu". Ừ thì công nhận kiến thức và thời gian miệt mài học tập, trải nghiệm trên cả đường đời nữa đã mang lại cho nó nhiều thành công không nhỏ. Nhưng rồi bất chợt nó nhớ đến một câu trong bài hát của Trần tiến "Sáng lại chiều đi lên cơ quan chiếc xe cà tàng một lon cơm khô. Họ chẳng chết bao giờ ... Vì có sống bao giờ đâu". Nó chả biết trong câu hát này thì thực ra nó là người đi xe hay chính là chiếc xe cà tàng nữa. Nó ... đa nhân cách quá, lúc lãng mạn đa sầu đa cảm, có thể làm thơ và biết vẽ nhưng học kungfu và là dân lập trình (dân kỹ thuật). Gia trưởng, cương quyết và cứng rắn trong công việc cũng như các cuộc đối đầu. Nhưng yêu ... rất đắm say. Thế đấy ... và thức trắng đêm ... đến mai (à không hai tiếng nữa) lại dậy đi làm, thể nào cũng mò lên công ty với đôi mắt gấu trúc và sẽ lại ngủ vùi trên chuyến xe "Bình An" về nhà cuối tuần
    Nguồn từ: http://chuyenhvt.net

    Các bài viết cùng chuyên mục:

    sachebook.com - tri thức bỏ túi

  2. Những người đã cảm ơn :


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •