Việt Nam - "thân thiện & hiếu khách"
Không chỉ các nguyên thủ, mà ngay cả các phu nhân cũng lãnh đủ cái sự "thân thiện & hiếu khách" của ta. Cái chuyện thẻ an ninh là cái bất cập duy nhất đang được nói đến mấy ngày hôm nay. An ninh là số 1, nên ai ko có thẻ thì nội bất xuất ngoại bất nhập. Thật tức cười đại biểu có thẻ, phu nhân & 2 đứa con thì ko có, vậy phải làm thế nào? Chờ! Ko quan tâm anh là ai, chờ hết! Ko cho bảo lãnh, nhỡ thành phần xấu đặt bom thì sao? Ừ, thời đại khủng bố, phu nhân đại biểu APEC cũng có thể là kẻ đánh bom cảm tử lắm chứ! Tại sao lại thiếu thẻ nhiều thế? Có trời mới biết. Mà tại sao ta cứ đúng nguyên tắc mà làm? Để cho 1 ông cảnh vệ chặn cửa tất cả những người sắp vào & kiểm tra xem có giấy mời hay ko? 1 đoàn Đài Loan, ko thẻ. Sau khi đợi chờ giải quyết, xuất hiện 1 số thẻ tạm thời, các bác Đài cầm thẻ đi vào, bị phát hiện ko phải thẻ chính thức, toán loạn hết cả, các bác Đài chạy mất dép, biến mất rất nhanh, ko ai hiểu là đã đi đâu. Âu cũng là kinh nghiệm chạy loạn từ thời Tưởng truyền lại! Rồi còn nhân viên có thẻ, lãnh đạo thì chưa, mà chưa có thẻ thì ko được vào khách sạn, bất kể là anh đã đăng kí chưa. Thật khôi hài. Mà nói thật, nếu khủng bố nó muốn vào, nó làm giả cái thẻ an ninh này dễ ko, vì chung quy cũng chỉ là 1 cái thẻ cứng, còn các địa điểm ko hề có máy quét từ, tất cả đều là manual checking, tức... dùng con mắt của bảo vệ để kiểm tra. Đeo thẻ to đi trên đường được cái nổi, oai như ngoé, nhưng thằng xe đạp cũng thẻ mà thằng Mondeo cũng thẻ, thì thật là loạn! Thiếu thẻ, ko bít làm thế nào cho khách vào, BTC đành...mượn tạm thẻ ra vào trong ngày của nhân viên phục vụ cho khách vào. Đại biểu APEC = nhân viên??? Lúc Dha đứng ở làng nghề trong Văn Miếu nghe thấy 1 vị gọi điện thoại nói cái gì đó mà "They've got a security gate, you know, and blah blah blah..." Ko nghe rõ nhưng chắc phải là cái gì đặc sắc lắm thì ông ý mới kể. Đại biểu có thẻ, nhưng lái xe taxi của đại biểu thì ko, ai bảo đại biểu dại dột đi taxi ra NCC? Thế là bắt buộc phải dừng lại từ Big C, đại biểu đi bộ 2km ra NCC. Crazy!!!
Gom khách từ NCC ra tiệc. Tất cả mọi người đều ra đấy, thôi thì cứ thấy xe là lên. Vào ăn tiệc thì họ để lại tài liệu trên xe, chứ mang vào làm gì! Khổ nỗi lúc ra về xe nào lại về khách sạn đấy. Thế là loạn. Tài liệu của khách làm thế nào trả lại được đây? Sau 1 hồi tranh cãi, solution mà BTC đưa ra là...sẽ có solution sau, khách cứ về khách sạn. Thật ko còn từ nào khác để miêu tả ngoài...bó tay.
Tiếp về cái nỗi khổ của phu nhân. Các vị lãnh đạo đi họp thì phu nhân làm gì? Câu trả lời là đi tour. Trong khách sạn đã có bàn đăng kí để các bà ý đặt tour. Lúc đăng kí là $30, đến khi trả tiền nó biến thành $55, sau đó là $40 & giá tour bên ngoài là $19. Chúng ta hiếu khách như vậy, các phu nhân cũng chạy mất dép. Tình nguyện viên muối mặt, vì họ trực tiếp làm việc với các bà ý mà!
Tiệc, cơ hội để doanh nhân Việt Nam tiếp xúc với nước ngoài. Thế nhưng nếu cứ cái kiểu doanh nhân Việt Nam thế này thì khách sẽ ra về & mang cơ hội hợp tác theo 1 đi ko trở lại. Ko hợp! Thế là Tây cứ thế trao đổi card, Tàu cứ thế đưa kả, còn Việt Nam đưa các vi zit cho nhau. Có thể đấy chỉ là những gì Dha chứng kiến, nhưng quả là họ ko thể giao lưu nổi. Tại làm sao những đại diện cho Việt Nam mà lại thế? Nói đơn cử 1 chuyện như thế này. Tiệc ở Văn Miếu có chuẩn bị quà cho khách, & mỗi khách chỉ được 1 quà mà thôi. Nhưng chứng kiến cảnh khách nước ngoài nhận quà & khách Việt Nam "gom quà" thì thật chỉ biết nói 1 câu "Tham quá!" Có lẽ họ đã bỏ ra quá nhiều tiền để được tham dự 1 cái gala dinner nên có gì là phải mang về hết! Việt Nam tham lam lấy nhiều quà, hết cả phần cho khách nước ngoài, TNV bọn tôi ái ngại nhìn các ladies ra về ko có đồ lưu niệm. TNV chúng tôi được chỉ là "nếu thấy trên tay khách có quà rồi thì ko đưa thêm", nhưng cuối cùng thì chẳng đưa họ cũng lấy, nếu ko muốn nói là đòi. Lần ASEM trước đã có đại biểu Việt nam xin 1 cái nón ở làng nón rồi dùng cái nón đấy để... gom quà ở các gian khác. Lần này ko có nón, nhưng tình trạng cũng tương tự. Chắc mọi người đọc blog trước có nhớ cô Mai Hạnh cắt cái lá lụa tặng cho khách. Nhận được cái thứ bé xíu như vậy mà họ cũng rất vui (hoặc họ lịch sự giả vờ vui cũng được) ''Thank you" hay thậm chí "cám ơn" liên hồi. Riêng khách Việt Nam : ''chị cho tôi xin bông hoa được ko ạ?" Trơ! Cuối cùng đến màn tặng quà Dha đã ko thể chịu được & đã lôi cái thói chua ngoa ra mà đối thoại với 1 lão, vâng, phải dùng từ lão, như thế này:
- Cái gì đó em? - hất hàm về phía đống quà
- Dạ quà này chỉ dành cho nữ thôi ạ
- Cái gì thế? (người ta đã nói thế mà vẫn đòi)
- Dạ khăn lụa ạ
- ờ thế xin về cho bạn gái ko được à? (thà ông cứ nói vợ hay mẹ tôi còn cho, nói bạn gái mà đầu 2 thứ tóc, nghe ghê!)
- Dạ anh thông cảm, bên trong còn rất nhiều quý bà nước ngoài chưa có quà.
Thế là đi thẳng, ko nói gì thêm, khinh người thế! Đến đây dàn nghệ nhân sau lưng Dha vỗ tay rào rào cho màn trình diễn đanh đá của gái răng khểnh. Nghĩ lại thật xấu hổ.
Chúng tôi cúi đầu chào khách, khách mỉm cười lại, "goodnight", thậm chí có cô dễ thương còn bảo "lovely lady". Riêng Việt Nam ta đi thẳng, coi cái lũ này là khoai tây mọc mầm hết, chỉ có mấy chú an ủi "các cháu vất vả nhỉ, thôi cố lên nhé" Nếu cứ cái thái độ như vậy ở tiệc thì bạn bè gần xa sẽ đánh giá người Việt ta như thế nào? Thật buồn!
Cô Mai Hạnh đã bảo thế này: "Đấy chúng mày xem đấy rồi rút kinh nghiệm, sau này lãnh đạo đất nước cho tốt vào, đừng có để như thế!" Hi vọng thời bọn con sẽ thay đổi được 1 cái gì đó, cô à...
(cập nhật thêm từ blog một bạn phục vụ ở Văn Miếu)
Mấy ông bà supervisor lúc nào cũng dặn fải smile với khách. Thế mà quát bọn mình thì cứ loạn lên, như là bố tướng ấy. Phân công công việc thì lúc đầu mình sắp dao, dĩa, thìa. Sau đó thành li, cốc. Rồi cuối cùng thì a lô xô tất cả cùng làm. Chẳng thèm phân công j nữa.
Xong đến cover ghế. Mỗi ghế có 1 bộ áo ghế và 1 cái nơ thắt. Cái nhóm mình nó cũng có số long đong giống mình mới chết chứ. Nguyên chuyện đổi khăn trải bàn và cover ghế đã là 3 lần rồi, lại còn bị chửi mới điên chứ. Lúc thì bảo là ghế đẹp ko cần cover, nơ thì cứ 1 dãy vàng, lại đến 1 dãy đỏ. Xong rồi thì lại bảo nhóm này ko fải VIP, cover xấu xấu bẩn bẩn trời tối ko ai để ý. Xong lại đến nghe chửi:"Anh chị cover thế này hoá ra VIP cũng chẳng khác j khách thường à?" Ối giời ơi lúc ấy cáu và mệt rồi thì VIP cũng vứt hết nhé! Nói thế thôi chứ lại lủi thủi mấy đứa đi làm.
Copy/paste
Đánh dấu